Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 800: Chương 800

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Bảo Sơn và Bảo Châu cũng leo lên đến đỉnh núi rồi, cảnh sắc Lư Sơn thật đẹp, hoàn toàn không giống với quê nhà của bọn họ. À đương nhiên không phải là nói cảnh ở quê nhà bọn họ không đẹp, mà là mỗi nơi đều có những đặc điểm riêng biệt, lúc này Bảo Châu cảm thán, quả nhiên bộ phim lấy cảnh ở đây là có nguyên nhân cả.
Tuy nhiên những người khác thì tìm địa điểm trong cốt truyện để chụp ảnh, còn hai người bọn họ thì không có cảnh tượng nào trong đầu, vì sao chứ? Bởi vì bọn họ căn bản không hề xem phim nghiêm túc.
Lần đầu tiên đi xem phim là do quá nhỏ nên không để tâm, lần thứ hai thì cũng không có ký ức gì nốt...
Cho nên hai người họ không tìm được những nơi được quay trong phim, bọn họ quyết định chụp tất cả mọi nơi, Bảo Sơn tự mang theo camera, hai người chụp ảnh cho nhau, Bảo Châu thật sự rất hoạt bát, cứ ríu rít suốt buổi, hai người chụp đủ loại kiểu ảnh, thể loại ảnh như thế nào cũng có. Điều đó làm cho du khách đều nhìn chằm chằm bọn họ.
Hai người thuộc dạng tiêu điểm trong đám đông, căn bản cũng đã quen bị người khác chú ý cho nên họ nào có để ý đến những điều đó!
Ai muốn nhìn thì cứ nhìn.
Bọn họ ở trên núi chơi một ngày, lúc xuống núi thì đã sức cùng lực kiệt, mặc dù là như thế, hai người cũng không ở lại những chỗ gần núi, mà ngược lại là tìm một khách sạn lớn nhất nơi này. Bảo Sơn vẫn luôn dặn dò: "Em nhớ phải đóng cửa cẩn thận, nếu thật sự không yên tâm thì nhớ dùng món đồ gì đó mà chắn cửa lại, anh ở ngay bên cạnh em, nếu có việc gì thì em cứ kêu anh, anh sẽ lập tức đến ngay.
Trông anh dặn dò thế này chẳng khác gì ông cụ non.
Bảo Châu gật đầu đồng ý, tuy nhiên cũng nói: "Có thể có chuyện gì chứ, chẳng qua là do anh suy nghĩ nhiều thôi"
Bảo Sơn lại lắc đầu, nói: "Vẫn nên cẩn thận chú ý một chút thì tốt hơn, năm nay không phải còn một số kẻ bắt cóc đang nhởn nhơ sao?"
Ngay sau đó lại nói tiếp: "Thật sự chúng ta chỉ đi có hai người, nếu em ở bên này có người thì anh cũng không cần lo lắng nhiều như vậy.
Trước khi xuất phát thì không muốn có người khác ảnh hưởng đến chuyến đi của hai người bọn họ, nhưng bây giờ lại thật sự khiến cho Bảo Sơn không yên tâm.
Bảo Châu bật cười, nói: "Em không muốn mang theo người khác, yêu đương chính là chuyện của hai người, em không thích đi du lịch bốn người hoặc là sáu người, như vậy em đều cảm thấy không tự nhiên. Em không ở nhà thì Bảo Nhạc cũng bận rộn, nếu những người khác cùng chúng ta ra ngoài, vậy sẽ có chuyện gì xảy ra đây? Em không hy vọng bạn bè hoặc là đồng nghiệp của em tham chuyện tình cảm của em"
gia vào Bảo Sơn suy nghĩ một chút cũng cảm thấy đúng là có chuyện như vậy, số lần anh đến đây không nhiều, hơn nửa năm rồi mà chỉ mới trở về được hai ba lần, nhưng gần như Bảo Châu đều không để anh đi nhiều nơi, càng không để đồng nghiệp của cô và anh có cơ hội tiếp xúc qua lại.
Anh liếc Bảo Châu: "Em đang sợ người khác cướp anh mất sao?" Bảo Châu: "Sao em phải sợ như vậy làm gì chứ, anh đúng là không biết xấu hổ mà.
Cô bật cười, nói: "Không phải đâu nha, không phải em sợ bọn họ cướp anh đi mất, nếu anh phong lưu đa tình thì em có giữ anh cách nào cũng vô ích. Anh mở công ty giải trí, những cô gái xinh đẹp bên cạnh anh cũng không phải ít. Nếu trong lòng anh có ý nghĩ xấu, em cũng không ngăn cản được. Nhưng mà em không muốn anh liên lụy đến người bên cạnh em, cũng không phải là em không tin anh, nhưng nếu có thể tránh ngay từ đầu thì em không muốn tự mình chuốc lấy phiềnphức.
Bảo Sơn: "Em không thể tâng bốc anh một chút sao, nói một câu người em yêu nhất chính là anh không được sao? Không muốn bất kỳ kẻ nào cướp anh đi mất không được sao?"
Bảo Châu bĩu môi, Bảo Sơn cũng cười rộ lên. Hai người thu xếp một chút rồi cùng xuống lầu ăn cơm chiều, lúc này Bảo Sơn mới tò mò hỏi: "Sao đột nhiên em lại băn khoăn chuyện gì thế?"
Thật ra thoạt nhìn thì thấy Bảo Châu khôn khéo nhưng cô lại là dạng người lý trí, đáng lẽ những chuyện tinh tế như vậy thì cô sẽ không bộc lộ ra quá nhiều.
Bảo Châu: "Bởi vì chị Chiêu Đệ"
Bảo Sơn: "? ??"
Anh biết Điền Chiêu Đệ bọn họ ở Thẩm Quyến mở một nhà xưởng quần áo, hình như cũng kiếm được rất nhiều tiền.
Bảo Châu nói qua về khó khăn của Chiêu Đệ, ngay sau đó nói: "Tưởng Đệ thích anh Kiến Kỳ, chỉ là em nhìn ra được, mà em tin Tưởng Đệ cũng nhận ra, mọi người đều biết được là chị Chiêu Đệ cũng thích anh ấy. Cho nên Tưởng Đệ không có cách nào mà ngỏ lời, còn trong lòng chị Chiêu Đệ cũng khó chịu không kém. Tình cảm là điều khó lý giải nhất, bọn họ đều đang khó xử như vậy cho nên em muốn tránh rơi vào tình huống như vậy"
"Bảo Nhạc là con trai cho nên cũng sẽ không yêu anh được đâu.
1062 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận