Bảo Châu: "4 phần lận sao ạ? Nhiều đến thế sao?"
Bảo Sơn mỉm cười: "Chỗ anh đã xem như là công ty phúc hậu nhất rồi đấy, những chỗ khác thiết bị còn không bằng một phần mười chỗ anh, vậy mà cũng lấy 3 - 4 phần rồi. Hiện tại thì bên đó có khoảng 3 rạp chiếu phim khá lớn. Công ty của anh còn có một công ty khác cũng khá lâu đời, bọn họ cũng có công ty điện ảnh, sản xuất phim cũng không ít nên chỉ có một số ít thời gian có thể cho thuê, giá thuê đương nhiên cũng không thấp. Một chỗ khác nữa thì tuy nói quy mô có nhỏ hơn chỗ anh một chút nhưng mức giá thì cũng như nhau. Đây là mức đã được định ra từ trước, nếu một khi đã được định ra trước thì chứng tỏ mọi người chấp nhận cái mức giá này. Hơn nữa năm nay chỗ anh mới sửa chữa lại cho đẹp, đúng là bây giờ bọn họ lựa chọn chỗ của anh thì cũng không lỗ. Đương nhiên cũng có một vài rạp chiếu phim nhỏ của tư nhân, bọn họ chỉ thu 2 hoặc 3 phần, nhưng hoàn cảnh và vị trí thì không cần phải nói tới rồi"
Bảo Châu tính toán một chút, nói: "Chi trả cho rạp chiếu phim nhiều như vậy, bọn họ còn kiếm tiền được sao ạ?"
Bảo Sơn phụt cười, nói: "Một bộ phim điện ảnh bọn họ làm hai ba tháng, mau thì không cần tới một tháng đã kết thúc rồi, diễn viên thì cũng đều là tìm người quen, hoặc là nhân viên làm việc ở chỗ của họ, lại còn không có tuyên truyền nên chi phí rất thấp. Nếu chúng ta tách riêng từng người ra mà báo thuế, anh phỏng chừng bọn họ cho chúng ta 4 phần, khấu trừ hết tất cả mọi thứ, nhiều thì bọn họ còn lại 3 - 4 phần, ít thì cũng còn 2 phần.
Bảo Châu: "...... Thật khó có thể lý giải, chẳng trách qua thập niên 90 chính là thời kỳ phát triển mạnh mẽ nhất, sau năm Thiên Hi thì cái ngành sản xuất này của bọn họ ngày càng sa sút"
Bảo Sơn gật đầu.
Tuy nhiên hiện tại không làm chậm trễ việc bọn họ kiếm tiền là được.
Hai người đều không nóng vội trở về phòng nghỉ ngơi, tuy rất mệt nhưng lại dựa vào ghế rồi nói chuyện phiếm, tiếp tục nói chuyện trên trời dưới đất.
Nơi này là nhà ăn của khách sạn, đồng thời cũng là khách sạn đắt nhất ở đây cho nên trên cơ bản thì ở đây đều là những người có chút tiền đồ, bởi vậy nên nếu họ có lên phòng muộn một chút thì cũng không có ai tới thúc giục họ.
Tuy không có ai thúc giục nhưng có một người đứng xa xa nhìn hai người bọn họ, cô ta cắn môi rất lâu, rốt cuộc cũng có đủ dũng khi mà tiến đến phía họ.
Nhưng còn chưa đi được mấy bước đã bị gọi lại: "Phán Phán à, cô định làm gì thế? Bàn số 2 muốn một lọ Mao Đài, cô mau đến kho tìm đi."
Trên tủ đã dùng hết rồi.
Cô gái được gọi là Phán Phán do dự một chút, nói: "Ngài gọi người khác đi lấy được không ạ? Tôi có việc bận một lát ạ."
"Chuyện gì xảy ra với cô vậy?"
Phán Phán đẩy người đó ra, sau đó đi đến trước bàn Bảo Châu, nói: "Bảo Sơn"
Cô ta nhìn Bảo Sơn bằng ánh mắt nóng bỏng như lửa đốt: "Không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây.
Bảo Châu vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy cô ta, đây không phải là người nào khác, mà là người lúc trước vì không muốn gả chồng mà trốn nhà đi - chính là Phán Đệ. Phán Đệ rõ ràng cũng nhìn thấy Bảo Châu nhưng không thèm để ý tới cô, coi cô là không khí, hiện tại chỉ muốn trò chuyện với mỗi Bảo Sơn.
So với lúc ở nhà thì Phán Đệ có da có thịt hơn một chút, tuy cô ta đến là để chào hỏi hai người bọn họ nhưng ánh mắt lại dính trên người Bảo Sơn, nói: "Anh Bảo Sơn, em là Phán Đệ đây, anh về nước khi nào vậy? Sao anh lại ở chỗ này?"
Cô ta cắn môi, cười nhạt, mềm giọng nói: "Thật sự không ngờ ngàn dặm xa xôi thế này mà chúng ta còn có thể gặp được nhau.
Bảo Sơn lãnh đạm nhìn Phán Đệ đứng trước mặt, hốc mắt Phán Đệ hơi đỏ, nói: "Em trốn nhà bỏ đi, trong nhà... trong nhà ép em gả chồng, em không còn cách nào khác, em chỉ có thể trốn thôi, hiện tại thì xin vào đây làm người phục vụ......"
Một giọt nước mắt của cô ta rơi xuống, nhu nhược đáng thương mà nhìn Bảo Sơn, nói: "Bây giờ gặp được anh Bảo Sơn ở đây, em mới cảm thấy mình có chỗ nương tựa"
Phán Đệ đương nhiên biết Bảo Sơn đã tìm được người thân của mình rồi, cũng đã rời khỏi nhà họ Điền và đi nước ngoài. Chính vì đã biết nên cô ta mới không cho phép bản thân gả cho một người tầm thường như vậy, rốt cuộc cô ta có thể có được cơ hội tốt hơn.
Cơ hội này chính là... cô muốn được gả cho Bảo Sơn.
Cô ta tự hỏi bản thân lớn lên cũng không kém ai, tính cách cũng rất ôn nhu, chỉ cần cho cô ta một cơ hội, cô ta nhất định có thể bắt lấy. Mà hiện tại cơ hội này lại đột ngột xuất hiện trước mặt, cô ta đã ảo tưởng cơ hội này từ rất lâu rồi. Cô ta muốn có một cuộc sống tốt hơn. Dù chỉ là một chút cơ hội thôi thì cô ta cũng sẽ nhất quyết không bỏ qua.
1038 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận