Đinh Lan nhướng mày, cười nói: "Cậu lại là người tầm thường như vậy sao?"
Bảo Châu gật đầu: "Đúng vậy đó.
Rất mau cô lại gãi đầu, đứng đắn nói: "Cho dù là người thông minh cũng có lúc đột nhiên trở nên ngớ ngẩn mà, ví dụ như tôi đây nè."
Đinh Lan bật cười, nói: "Cậu thế này là đang tự luyến đấy.
Bảo Châu: "Đâu còn cách nào chứ, con người tôi dù cho tâm tình không tốt cũng rất tự luyến và tự tin đó nha"
Đinh Lan gật đầu, trong lòng vô cùng xúc động, bản thân cảm thấy Bảo Châu thật đúng là loại người này.
Vì là thời gian nghỉ hè nên không đông người lắm, nhà tắm thì càng ít người, hai người từng người trả tiền sau đó vui vẻ đi vào cửa.
Bảo Châu: "Hôm nay chúng ta bao trọn gói hết cả cái phòng tắm này!"
Đinh Lan:
"..."
Bảo Châu đi xe lửa lâu ngày nên quần áo đều bốc mùi như dưa muối rồi, sau khi tắm rửa một cái mới cảm thấy mình thoải mái trở lại, cô thay cái áo đen mỏng và cái quần ngắn, tóc buộc đuôi ngựa, quả nhiên tinh thần cảm thấy cực kỳ sảng khoái.
Đinh Lan thay áo sơmi ngắn tay, nghiêng đầu nhìn Bảo Châu, nói: "Không biết vì sao mỗi lần nhìn quần áo của cậu, tôi đều cảm thấy kiểu dáng vô cùng kỳ quái. Nhưng nếu cậu muốn tôi nói là chỗ nào không đúng, thì tôi lại không nói được.
Bảo Châu nói: "Quần áo thì có gì mà kỳ quái chứ, cho dù tôi có khoác cái bao tải cũng đẹp nữa. Đại khái là cậu bị vẻ ngoài xinh đẹp của tôi chinh phục rồi.
Đinh Lan: "......"
Cô bạn nói thầm: "Cậu đúng là tự luyến quá đi."
Bảo Châu: "Đâu có, tôi đẹp thật mà"
Đinh Lan cười: "Ha ha ha"
Đinh Lan không nói được Bảo Châu kỳ quái ở điểm nào nhưng riêng Bảo Châu thì biết. Bởi vì những quần áo mà cô có đều mua từ bên kia, tuy cô đã cố gắng hết sức chọn những cái có đặc điểm phù hợp nhất với thời đại rồi, nhưng chênh lệch đến hơn 50 năm thật sự là khó che giấu.
Ví dụ như quần áo Đinh Lan đang mặc trên người, hiện tại nó rất được thịnh hành nhưng Bảo Châu sẽ không thể tìm mua được ở bên kia.
Mặc dù cô đã cố gắng hết sức chọn cái phù hợp thời đại, cố gắng hết sức chọn cái không có đặc điểm gì nhưng thật sự vẫn không thể so sánh với nhau được.
Tuy nhiên Bảo Châu cũng biết thời gian trôi qua, sự chênh lệch này cũng sẽ dần dần không còn nữa, suy cho cùng quần áo nếu cô mặc hỏng rồi thì lại mua cái khác ở bên này, nhưng lại không thể qua bên kia để mua nữa rồi. Nghĩ đến đây, cô bắt đầu than ngắn thở dài.
Đinh Lan: "? ??"
Cô bạn không còn lời nào để nói: "Không phải chứ, sao cậu lại bắt đầu than ngắn thở dài rồi, tôi còn chưa than ngắn thở dài mà cậu đã như vậy rồi.
Đinh Lan ghen ghét nhìn Bảo Châu, Bảo Châu vừa trắng trẻo lại vừa sạch sẽ, làn da này quả thật là trắng như sứ. Càng đáng ghét hơn chính là vóc dáng cô lại còn cao, tuy Đinh Lan cảm thấy mình nhỏ nhắn xinh xắn cũng rất đáng yêu, nhưng khi đứng trước mặt Bảo Châu thì bản thân mình như trở thành người vô hình vậy.
Da trắng, xinh đẹp lại còn chân dài, những từ này dùng để hình dung Điền Bảo Châu thật sự rấtthích hợp.
Đinh Lan lẩm bẩm: "Đứng cùng với cậu tôi mới là người phải thở dài đây.
Bảo Châu bấu lấy bả vai Đinh Lan, nói: "Được rồi, được rồi, tôi không thở dài nữa.
Đinh Lan kiêu ngạo: "Cậu không có lý do gì để mà phải thở dài hết.
"Bảo Châu."
Hai người đang trên đường trở về thì nghe thấy có người kêu cô, Bảo Châu quay đầu lại nhìn thì thấy Bảo Sơn tóc ướt dầm dề, trên bả vai để một cái khăn lông, anh cũng mới tắm rửa ra.
Cô lập tức chầm chậm tiến tới bên cạnh anh trai sau đó ôm lấy cánh tay anh.
Bảo Sơn thấy tóc cô chưa được lau khô mà đã buộc lại, nhíu mày nói: "Chuyện gì xảy ra với tóc của em thế hả? Sợ cơ thể mình khỏe quá phải không? Sao không mau lau khô đi?"
Bảo Châu nhìn anh trai mà không thể tưởng tượng nổi, chỉ chỉ vào giọt nước còn ở trên tóc anh, nói: "Chính anh cũng như vậy mà, có lý do gì mà ở đây giáo huấn em chứ?"
Chỉ cho quan đốt lửa mà không cho dân thắp đèn sao?
Không ngờ Bảo Sơn còn rất bình tĩnh, anh nói: "Tóc anh ngắn như vậy, đi bộ bên ngoài nửa tiếng là khô rồi. Tóc của em có thể sao?"
Bảo Châu: "...... Không thể nào.
Đúng thật là không thể.
Tóc Bảo Châu vừa đen vừa dày, lúc xõa ra thật sự giống như một kẻ điên.
Bảo Châu bĩu môi oán giận: "Em không làm đâu, phiền phức lắm.
Bảo Sơn thuận thế cầm lấy khăn lông Bảo Châu đặt trong chậu, nói thẳng: "Mau qua đây để anh lau cho em"
Bảo Châu: "Hả?"
Bảo Sơn giữ chặt cô đứng ở ven đường.
Bảo Châu: "Đinh Lan, cậu chờ tôi một chút hay là cậu về trước đi?"
1036 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận