Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 698: Chương 698

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Thích Ngọc Tú tự hỏi, chỉ là một người bình thường, đứa con trai cô ấy nuôi dưỡng mười chín năm đột nhiên nói phải làm con rể của cô ấy.
Cô ấy biết quan hệ giữa Bảo Sơn và Bảo Châu rất tốt, Bảo Sơn đối với Bảo Nhạc cũng tốt như vậy.
Người làm mẹ như cô ấy thật sự không nghĩ đến sẽ có chuyện như này.
Cái này là do người trưởng thành dùng ý nghĩ do bẩn áp đặt suy nghĩ đơn thuần của người trẻ tuổi?
Quan hệ anh em tốt cũng không phải là chuyện gì kỳ quái.
Bảo Sơn thật sự là có cái ý nghĩ này.
Thích Ngọc Tú tức giận không chỉ bởi vì Bảo Sơn muốn rời đi, mà cũng là vì Bảo Sơn muốn cùng Bảo Châu ở bên nhau, điều này khiến cho Thích Ngọc Tú lập tức khó có thể tiếp nhận được.
Vốn dĩ việc Bảo Sơn tìm được người thân thì khả năng cao phải rời khỏi đây đã khiến Thích Ngọc Tú cực kỳ khó chịu. Bây giờ thì hay rồi, cô vừa khó chịu lại vừa nóng giận.
Ơn giời trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Thích Ngọc Tú hít sâu một hơi, nói: "Trước đây mẹ đã từng nói, con đã trưởng thành, tuy mẹ nuôi con khôn lớn nhưng mẹ không thể giữ con ở bên cạnh mãi. Nếu con muốn thì cứ rời đi" Tuy cuộc trò chuyện ngắn ngủi giúp cô ấy hiểu được ý nghĩ của Bảo Sơn, nhưng cô thật sự vẫn không thể khống chế được cảm xúc của mình, cô không muốn tiếp tục nói chuyện nữa.
Bây giờ cô cảm thấy mình giống như một cái chày gỗ.
Tại sao bấy lâu nay cô lại không phát hiện ra kia chứ?
Tâm trạng Thích Ngọc Tú không tốt nên trực tiếp xoay người bỏ đi, Bảo Sơn đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía cửa sổ phòng 206. Anh thấy bóng dáng Bảo Châu lướt qua sau đó nhanh chóng núp vào. Bảo Sơn liếc nhìn thêm một lần nữa rồi xoay người bỏ đi, anh đuổi theo Thích Ngọc Tú. Anh đi theo phía sau mẹ mình, mẹ anh đi một bước thì anh lại đi một bước. Thích Ngọc Tú cũng không đuổi anh đi nhưng cũng không nói với anh lời nào.
Cô ấy không về nhà mà đến công trường, tuy trời đã tối nhưng mọi người vẫn còn ở lại làm nốt công việc, vừa thấy Thích Ngọc Tú đi đến đã có người kêu: "Chị Tú" Mặc dù Thích Ngọc Tú là nữ đồng chí nhưng mọi người rất phục cô ấy.
Đốc công là chú của bạn học Bảo Sơn, tên là Vương Kiến Vĩ. Cậu nhảy từ trên tường xuống, nói:
"Chị Tú, sao chị lại tới đây giờ này? Chị đã ăn gì chưa? Tôi lấy cho chị một ít nhé?"
Thích Ngọc Tú: "Tôi không ăn. Mọi người làm thế nào rồi?"
"Vẫn đang làm khá tốt, chị cứ yên tâm.
Cậu nhìn về phía Bảo Sơn, hoảng sợ: "Ui, Bảo Sơn cũng tới à, sao cậu không lên tiếng làm tôi giật cả mình"
Bảo Sơn: "Cháu đưa mẹ đến đây Thích Ngọc Tú không để ý đến Bảo Sơn.
Vương Kiến Vĩ nhìn người này rồi nhìn người kia, đoán chắc là hai mẹ con này đã xảy ra mâu thuẫn, gia đình mâu thuẫn, cậu là người ngoài cũng không nên xen vào, nói: "Lại đây đi, tôi đưa mọi người đi xem tiến độ công việc. Hôm nay chúng tôi......"
Hai ngày nay vì chuyện Bảo Sơn mà Thích Ngọc Tú không đến đây, tuy nhiên tiến độ công việc cũng rất rõ ràng.
Bây giờ là giữa tháng chín, trời cũng không còn lạnh, mọi người đều mang theo tay nải, trực tiếp ở lại đây như vậy làm việc cũng tiện hơn, Vương Kiến Vĩ còn tìm chị dâu đến đây nấu cơm, tóm lại mọi chuyện đều diễn ra rất suôn sẻ.
"Chị thấy tiến độ thế nào?"
Tuy Thích Ngọc Tú không hiểu biết rõ những chuyện này, nhưng tốt xấu gì cũng phải xem, cô ấy nói: "Không tệ nha, nếu muốn mở lớp học bổ túc, nhất định đều là trẻ con tới học, chất lượng nhất định phải bảo đảm, có thể làm khó coi một chút nhưng tuyệt đối phải làm chắc chắn.
Vương Kiến Vĩ cười: "Cái này thì chị cứ yên tâm, tôi không chỉ làm chắc chắn, mà khẳng định là còn rất đẹp nữa.
Vương Kiến Vĩ và Thích Ngọc Tú nói chuyện với nhau, Bảo Sơn chỉ đi theo phía sau.
Thích Ngọc Tú xem xét mọi thứ rồi lại cùng Vương Kiến Vĩ bàn bạc một vài chuyện tiếp theo nhưng cô ấy không ở lại, lúc này mới bắt đầu rời đi.
Mẹ con Thích Ngọc Tú đi rồi, một nhân viên tạp vụ đi đến bên cạnh Vương Kiến Vĩ thì thầm:
"Thằng bé này sao cứ như con chó con vậy?"
Vương Kiến Vĩ nói: "Chắc là chọc mẹ nó tức giận rồi chăng? Suy cho cùng thì, con cái dù có trưởng thành thì vẫn là đứa con bé bỏng của cha mẹ mà thôi.
"Vậy cũng phải"
Thích Ngọc Tú đi xe về chỗ ở của Chiêu Đệ, khi đến nơi thì cô ấy trực tiếp đóng cửa.
Lúc này Lý Kiến Kỳ đã trở về, tươi cười nói: "Thím Tú, thím về rồi sao?"
Cậu hỏi vọng qua: "Sao Bảo Sơn không vào trong ạ?"
Thích Ngọc Tú: "Con không cần để ý đến nó"
Cô ấy hùng hổ đi vào trong, Lý Kiến Kỳ suy nghĩ rồi kéo Bảo Sơn vào, nói: "Em vào phòng anh này"
991 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận