Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 707: Chương 707

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
"Dì cả, lần này mọi người xin nghỉ mấy ngày vậy ạ?"
Thích Ngọc Linh: "Nghe giọng cháu nói không ra tiếng như vậy thật khiến dì nhọc lòng, dì và dượng cả cháu đều xin nghỉ nửa tháng, cháu yên tâm, chúng ta đều không có vấn đề gì đâu"
Bảo Châu nhẹ nhàng dạ một tiếng, Bảo Sơn nhìn gương mặt tức giận của Bảo Nhạc, chủ động nói:
"Sau khi trở về anh sẽ giải thích tất cả với em.
Bảo Nhạc: "Tốt nhất là nên như vậy.
Cậu hừ mạnh một tiếng.
Bảo Sơn cười: "Lần trước em tới thì chính sách không giống bây giờ, anh có biết mấy tiệm cơm giađình nho nhỏ ngon lắm, lần này sẽ đưa mọi người đến nếm thử.
Lần trước tới không có nhiều quán như vậy.
Bảo Nhạc nghiêng đầu nhìn, nói: "Ở trong lòng anh, em chính là kẻ chỉ biết ăn như vậy sao?"
Bảo Sơn mỉm cười: "Đương nhiên không phải vậy rồi, anh chỉ muốn chia sẻ những chỗ ăn ngon vói mọi người mà thôi"
Quả nhiên sắc mặt Bảo Nhạc đã tốt hơn một tí.
"Thời gian này các cháu không đi học sao?" Đường Kiến Nghiệp bất giác hỏi.
Bảo Sơn: "Cháu với Bảo Châu học tiết một xong rồi xin nghỉ tiết hai ạ. Tuy đã xử lý việc xin bảo lưu học tập, nhưng trước khi đi thì mỗi một tiết học, Bảo Sơn đều đi học rất nghiêm túc, đây là khoảng thời gian cuối cùng anh còn được học tập tại đây, anh không muốn lãng phí.
Đồng thời đây cũng là cơ hội cuối cùng anh được học cùng trường với Bảo Châu. Anh muốn hai người được ở bên nhau nhiều hơn.
Bảo Châu đi bên cạnh gật đầu. Cô nhìn ra được dì cả không muốn cô nói chuyện cho nên cô cố gắng không lên tiếng.
Bảo Sơn và Bảo Châu đưa ba người đến thu xếp ở nhà khách, lúc này mới gặp mặt Thích Ngọc Tú. Thích Ngọc Tú cũng vô cùng sốt ruột, lúc này mới vội vàng chạy tới. Người một nhà rất khó đến thủ đô hội ngộ cùng nhau.
Bọn họ tìm tới một tiệm cơm gia đình nho nhỏ, cái tiệm cơm này cũng tương đối thích hợp để nói chuyện, phòng ăn kín đáo, cửa đóng lại rất yên tĩnh, bảo đảm không làm ảnh hưởng tới những người xung quanh.
Thích Ngọc Tú nói: "Mẹ nghĩ sau khi Bảo Sơn đi rồi, mặc dù không biết bao lâu mới có thể trở về, cho nên mẹ nghĩ trước khi Bảo Sơn rời đi, chúng ta cũng nên gặp mặt nhau một lần"
Bảo Sơn: "Mẹ à con chắc chắn sẽ quay trở về."
Lúc này Bảo Nhạc lại hừ một tiếng, Bảo Sơn nói: "Con ra nước ngoài cũng là để đi học, tốt nghiệp đại học thì con sẽ trở về"
Câu nói này Thích Ngọc Tú cũng không hoàn toàn tin tưởng. Rốt cuộc thì trước khác nay khác, đến lúc đó rồi hẵng nói, tuy nhiên cô vẫn nói: "Những việc khác mẹ không quan tâm, mẹ chỉ hy vọng con khỏe mạnh. Con ra nước ngoài lại không thông thạo ngôn ngữ cho nên nhất định phải học nhiều hơn, đi ra nước ngoài thì phải tự chăm sóc bản thân mình đấy nhé."
Bảo Sơn gật đầu: "Dạ"
Đường Kiến Nghiệp và Thích Ngọc Linh liếc mắt nhìn nhau, đâu có ai ngờ là Bảo Sơn phải đi.
Kỳ thật lúc còn rất nhỏ, trong thôn lan truyền những lời nói không dễ nghe, Đường Kiến Nghiệp còn nghe lọt tai thì làm gì có mấy ai có thể nghe không vào chứ.
Hiện tại thì mọi người ít nhiều cũng có chút mê tín.
Tuy nhiên càng về sau, điều kiện gia đình của cô em vợ này dần dần chuyển biến tốt đẹp. Đường Kiến Nghiệp cũng không còn để những lời đó ở trong lòng nữa.
Hơn nữa Đường Kiến Nghiệp còn rất thích đứa nhỏ này, đứa bé trầm ổn ít nói, vốn dĩ nghĩ cô em vợ này cũng coi như là khổ tận cam lai.
Không ngờ bây giờ đứa con mình nuôi lớn lại muốn rời đi, vào thời điểm gian khổ nhất thì người nhà anh không tìm tới, ngược lại bây giờ lại tìm tới muốn đưa anh đi.
Tuy nhiên suy nghĩ lại, nếu không phải khôi phục thi đại học, nếu không phải đi vào thủ đô, anh và ông Lôi sẽ không có cơ hội gặp nhau, như vậy thì anh cũng không phải rời xa bọn họ.
Cho nên đôi khi thật khó nói con người sẽ có những cuộc hội ngộ rất kỳ lạ.
Tuy nhiên dù nghĩ như thế nào, Đường Kiến Nghiệp cũng không nói ra, vì Đường Kiến Nghiệp biết lúc này không phải thời điểm để nói nhiều.
Bảo Sơn đi theo hai vợ chồng Thích Ngọc Linh và Bảo Nhạc, chủ yếu là anh muốn nói chuyện với Bảo Nhạc, sau đó giới thiệu một chút tình hình hiện tại một chút, anh cũng cực kỳ nghiêm túc:
"Bảo Nhạc, lần này anh rời đi, có khả năng mấy năm mới có thể trở về. Trong nhà chỉ có mình em là đàn ông, mẹ với Bảo Châu phải phó thác cho em. Em cố gắng chăm sóc bọn họ nhiều một chút, nếu thật sự có chuyện không thể xử lý được, em có thể tìm đến chủ nhiệm Tiết, ông ấy là người thông minh, chắc chắn sẽ nguyện ý giúp đỡ"
Bảo Nhạc gật đầu, tuy trong lòng tức giận nhưng anh trai nói những chuyện này là có lý, Bảo Nhạc đều ghi nhớ trong lòng.
Bảo Sơn lại lấy ra hai cái chìa khóa và giấy tờ bất động sản.
Lúc này mọi người đều kinh ngạc nhìn về phía Bảo Sơn. Bảo Sơn nói: "Đây là quà ông nội của con cảm ơn mẹ"
Thích Ngọc Tú thay đổi sắc mặt: "Mẹ không cần mấy thứ này"
1085 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận