Cô ngẩng đầu cười, múa may nắm tay, nói: "Con sẽ làm thật tốt.
Thích Ngọc Tú gật đầu, không hề làm nhụt chí, mà ngược lại còn khuyến khích: "Cố lên nhé. Bảo Châu ôm mẹ rồi ôm em trai, cô nói: "Em phải cố gắng chăm sóc cho mẹ thật tốt đó nha.
Bảo Nhạc vội vàng gật đầu, nói: "Em biết mà.
Bảo Châu cảm thấy bản thân mình thật khổ sở, tiễn anh trai đi lại còn phải tiễn thêm mẹ và em trai, hiện tại cũng chỉ còn một mình cô.
Tuy nhiên cô không biểu hiện ra mặt, ngược lại còn cười khanh khách, ôn nhu nói: "Chúc mẹ thuận buồm xuôi gió nha Thích Ngọc Tú gật đầu.
Bảo Châu lại cười nói: "Mẹ trở về xem thử nhà mới của chúng ta nha, nhớ sửa sang lại một chút để mùa đông chúng ta có thể về ở"
Bảo Châu thật sự cũng không muốn lấy, vì trong lòng cứ cảm thấy có chỗ nào đó rất kỳ quái. Nhưng bọn họ đều nói vì anh trai mà nhận, nếu đã nhận rồi thì cô cũng không phải người làm ra vẻ.
Thích Ngọc Tú: "Chuyện này mẹ biết rồi. Cô ấy và con gái đều có suy nghĩ giống nhau, nếu đã nhận lấy thì cũng không nghĩ nhiều như vậy. Tất cả đều chờ sau khi Bảo Sơn trở về rồi nói.
Cô ấy có một niềm tin vững chắc rằng Bảo Sơn nhất định sẽ trở về.
Cho dù anh là Điền Bảo Sơn hay là Lôi Khải Uẩn thì anh cũng đều là con trai cả của cô ấy, anh nhất định sẽ trở về.
Loa xe lửa vang lên, Thích Ngọc Tú quay đầu lại nhìn thoáng qua, nói: "Bây giờ mẹ phải đi rồi.
Cô ấy lại ôm lấy con gái một lần nữa, dặn dò: "Phải ở lại bảo trọng đấy nhé.
Bảo Châu dạ thật mạnh.
"Hẹn gặp lại mẹ và em trai! Bảo Nhạc, em nhớ phải chăm sóc mẹ! Em đừng quên đó!"
Bảo Nhạc nghe lời gật đầu, ra dấu "ok", nói: "Chị cứ yên tâm nha.
Cậu là người đàn ông duy nhất trong nhà, nhất định sẽ không làm mọi người thất vọng.
Xe lửa dần dần ầm vang lên, Thích Ngọc Tú cũng lên xe lửa, nhìn theo bóng dáng xe lửa dần dần rời trạm, Bảo Châu lau nước mắt.
Chiêu Đệ đưa khăn tay cho cô, nói: "Em đừng khóc nữa, nếu đã là người một nhà thì cho dù có như thế nào thì cũng vẫn sẽ ở bên nhau mà thôi"
Bảo Châu cắn môi, nói: "Em thật yếu đuối quá.
Chiêu Đệ lắc đầu, cười nói: "Em đã rất kiên cường nữa là đằng khác, mau đi thôi, chúng ta còn phải quay trở về."
Bảo Châu hít sâu một hơi, nói: "Hai anh chị đi đi, em chưa về ngay đâu, em còn phải đến công trường một chút để xem tình hình thế nào rồi. Bên kia đã bắt đầu kết thúc. Em phải đi qua xem tình hình. À, em còn muốn đến xưởng in ấn, em còn phải in truyền đơn, hy vọng bên kia có thể thuận lợi......"
Bảo Châu nhanh chóng đưa ra hành trình cho bản thân, đột nhiên phát hiện mình có rất nhiều việc cần làm.
Cô lập tức nói: "Em còn nhiều việc bận lắm thôi em đi trước đây ạ?
Không chậm trễ một giây phút nào, cô lập tức vội vàng đi ra ngoài, trực tiếp lên xe buýt, phất tay chào tạm biệt hai người.
Chiêu Đệ và Lý Kiến Kỳ đồng loạt trợn mắt há hốc mồm.
Vừa rồi không phải còn yếu đuối sao?
Vừa rồi còn khóc thút thít hai mắt đỏ hoe mà.
Sao mới một giây đã biến thành người phụ nữ kiên cường rồi?
Đúng là con bé này thay đổi nhanh thật.
Mùa đông năm nay tuyết rơi rất nhiều, đã rơi cả một ngày, đến lúc chạng vạng vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
Đèn đuốc sáng trưng khắp khu dạy học, mọi người đang học rất nghiêm túc, Điền Bảo Châu mặc áo lông màu lam thật dày, đứng trên bục giảng cực kỳ nghiêm trang: "Toán học là một môn cơ sở mà hầu hết các ngành học đều yêu cầu, các em càng học tốt từ bây giờ thì sau này sẽ càng dễ dàng. Cho nên mọi người đều phải học nghiêm túc một chút......"
Bảo Châu khai trương trường luyện thi vào dịp tết Nguyên Đán, mặc dù như thế nhưng cô đã phải chuẩn bị từ trước đó rất lâu.
Về mặt giáo viên, Bảo Châu đã nói chuyện rất nhiều với các bạn học đủ thích hợp, đồng thời cô cũng không thể thiếu công tác tuyên truyền, không tuyên truyền thì làm sao có học sinh?
Bảo Châu in truyền đơn rồi phát ở cổng trường, cô cũng tự mình giảng thí điểm vài lần, Bảo Châu nhận được sự hưởng ứng tích cực.
Rất nhiều học sinh cấp ba nghe xong tiết dạy của Bảo Châu đều về nhà thương lượng với cha mẹ rồi quyết định tới học.
Trường học của Bảo Châu chia làm nhiều lớp khác nhau, trong đó cấp hai bao gồm lớp cơ bản, lớp nâng cao và lớp luyện thi cấp ba; cấp ba cũng như thế, chia làm cơ bản, nâng cao và luyện thi đại học.
Khoa tự nhiên và khoa xã hội cũng được tách riêng.
Bởi vì trường luyện thi mới vừa bắt đầu mà hiện tại học sinh tiểu học cũng không coi trọng việc học thêm này lắm cho nên bọn họ tạm thời không mở chương trình dạy tiểu học.
Toàn bộ kỳ nghỉ đông, mỗi khoa là 50 tiết, lớp cơ bản sẽ thu phí là một trăm năm mươi đồng tiền, lớp nâng cao và luyện thi thì giá cao hơn chút đỉnh.
Mức thu phí này tương đối cao. Mức thu nhập ở các nhà máy thủ đô cũng rất ổn, mức thu nhập phổ biến là hơn bốn mươi đồng, với mức thu phí này tương đương với hơn 3 tháng tiền lương. Mặc dù mức thu phí cao nhưng lớp học bổ túc của Bảo Châu vẫn được rất nhiều người ủng hộ.
1043 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận