Tuy nhiên trên đường về nhà, cô suy nghĩ rất nhiều, nhưng không thể không nói rằng từ lúc cho Khương Việt nhân sâm, trong lòng cô đã thoải mái hơn nhiều, cô cảm thấy mình không hoàn toàn nhận không của người khác cái gì nữa.
Cô về đến nhà, chất đầy đồ đạc vào nhà kho, lúc này mới hỏi: "Các con ở nhà làm gì?"
"Học bài ạ!"
"Còn nghe radio nữa ạ.
Trả lời tốt đấy nhưng các con lại trả lời không đồng nhất.
Đám trẻ lắp bắp, cẩn thận nhìn lén mẹ, Thích Ngọc Tú nói: "Các con thật là"
Thích Ngọc Tú chuẩn bị nấu cơm, Tiểu Bảo Châu tiến đến và nói: "Mẹ ơi, chị Điềm Nữu hẹn con ngày mai cùng đi vào trong núi tìm trái cây"
Thích Ngọc Tú: "...... Trời lạnh như vậy các con có thể tìm được trái cây mới là lạ đó."
Cái chân nhỏ của Tiểu Bảo Châu vẽ xoắn ốc trên mặt đất, nói: "Bọn con có thể ra ngoài chơi không?"
Nghe thấy lời nói thật thà của cô bé, Thích Ngọc Tú nói: "Được thôi nhưng phải chú ý an toàn đấy nhé."
Tiểu Bảo Châu giơ tay: "Bảo đảm uy tín luôn ạ?
Tiểu Bảo Châu vui vẻ ngẩng mặt lên và nói: "Thật tuyệt quá!"
Nói xong chuyện của mình, cô bé hỏi: "Mẹ ơi, gần đây chị Khương Việt thế nào rồi?"
Thích Ngọc Tú: "Tốt, chị ấy lại thuê nhà ở thôn Phượng Hoàng, sau này mẹ sẽ dẫn các con theo.
Tiểu Bảo Châu: "Vậy thì tốt quá"
Tiểu Bảo Sơn đang ôm củi bước vào cửa, cậu bé làm việc rất cần mẫn. Cậu bé ngẩng đầu, hỏi: "Là qua bên kia ở sao ạ?"
Thích Ngọc Tú: "Đó là chuyện của sau này"
Tiểu Bảo Sơn dạ một tiếng, đặt củi xuống, vẫy vẫy tay, chuẩn bị đi rửa tay thì con nhím nhỏ chạy theo cậu.
Tiểu Bảo Sơn cúi đầu trêu chọc con nhím, nói: "Mày đang làm cái gì thế?"
Con nhím cũng không làm gì lại lặng lẽ bò tiếp.
Tiểu Bảo Châu kiêu ngạo: "Nhà người khác đều không có thú cưng giống nhà chúng ta.
Thích Ngọc Tú bật cười: "Con còn đắc ý cơ à?
Tiểu Bảo Châu gật đầu: "Đó là đương nhiên rồi ạ?
Cả nhà cùng nhau đùa giỡn, lại nghe thấy có tiếng bước chân dồn dập bên ngoài, lỗ tai Thích Ngọc Tú không được thính, nhưng Bảo Sơn thì rất nhanh, cậu bé đã ngẩng đầu nhìn về phía cửa, người chạy tới chính là Lý Kiến Kỳ, hắn thở hồng hộc, lớn giọng kêu: "Thím Tú Thích Ngọc Tú lập tức lau tay, thu dọn đồ đạc bỏ vào tủ, bước ra cửa: "Kiến Kỳ? Có chuyện gì vậy?"
Lý Kiến Kỳ thở dốc, nói: "Thím Tú, ở phía dưới chân núi có người tới, yêu cầu tất cả mọi người đều phải có mặt"
Thích Ngọc Tú vẫn chưa hiểu: "Là ai tới vậy chứ?"
Lý Kiến Kỳ: "Là về chuyện quyên tặng quần áo năm ngoái, bên trên lại có người tới điều tra"
Thích Ngọc Tú khẽ nhíu mày, nói: "Mau đi thôi"
Cô hỏi: "Trẻ con cũng phải đến sao?"
Lý Kiến Kỳ gật đầu, nói: "Đúng vậy ạ"
Trong lòng Thích Ngọc Tú cảm thấy rất khó chịu, tuy nhiên lúc này cũng không phải lúc nghĩ nhiều về chuyện này, cô lập tức mặc quần áo cho mấy đứa nhỏ, nghiêm túc dặn dò: "Các con là trẻ con, trẻ con thì phải ra dáng của trẻ con, nhát gan một chút cũng không sao. Không biết thì không cần phải suy nghĩ xem nói như thế nào, cứ trực tiếp nói không biết là được.
Ba đứa nhỏ nhẹ nhàng dạ một tiếng, hiện tại có chút lo sợ. Nhưng Thích Ngọc Tú lại nhẹ nhàng sờ đầu từng đứa, nói: "Các con rất ngoan nên đừng lo lắng"
Cô nắm tay mấy đứa nhỏ bước ra cửa, nói: "Còn mẹ cháu đâu?"
Lý Kiến Kỳ: "Mẹ cháu xuống núi trước rồi ạ"
Hắn nói nhỏ: "Thím Tú, lần này là người của cấp cao đến đây, cũng không biết rốt cuộc là định làm gì. Nhưng mà theo như cháu đoán thì vẫn là muốn điều tra"
Thích Ngọc Tú: "Tại sao cháu lại nói như vậy?"
Lý Kiến Kỳ không giấu diếm, nói thẳng: "Quần áo đều làm từ bông, sao có thể có nhiều được như vậy. Hơn nữa, giá trị của mấy bộ quần áo này cũng không thấp"
Thích Ngọc Tú ừ một tiếng, thầm nghĩ đến Khương Việt, cô ấy thật là biết gây phiền phức.
Nhưng là muốn nói Thích Ngọc Tú oán trách Khương Việt sao?
Cô không hề có ý đó, bởi vì cô biết Khương Việt tốt bụng, hơn nữa trong lòng thật sự muốn giúp đỡ mọi người.
843 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận