Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 549: Chương 549

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Nếu như là con mèo hay con chó thì còn có thể đáp lại một chút, con nhím nhỏ...... Con nhím nhỏ thì không đáp lại. Nhưng Bảo Châu cũng không cần nó đáp lại, vung tay lên và nói: "Đi, mau về nhà thôi."
Hai anh em nhanh chóng về nhà, bọn họ không ở nhà, rất nhiều chuyện trong nhà đều phải nhờ Bảo Nhạc hỗ trợ, cậu cũng ít khi đi ra ngoài chơi, tuy nhiên mấy đứa nhỏ đều lớn lên như vậy, cuộc sống của Bảo Sơn và Bảo Châu khi còn nhỏ càng khó khăn hơn.
Lúc này, cậu đang giúp mẹ xới đất, chuẩn bị trồng rau.
"Bảo Nhạc"
"Chị?"
Bảo Nhạc chạy nhanh ra đón, Bảo Sơn vội tiến lên tiếp nhận công cụ, nhưng mẹ anh từ chối, cô ấy nói: "Ngày mai rồi làm, quần áo sạch sẽ thế này đừng làm dơ"
Bảo Sơn cười đồng ý nhưng cũng không cưỡng cầu.
Bảo Châu: "Để con về nấu cơm chiều"
Thích Ngọc Tú: "Hâm lại thịt đi, lúc trưa mẹ có mua một miếng đậu hũ, nấu thêm một tô canh đậu hu."
Bảo Châu dạ một tiếng, Bảo Sơn cũng bắt đầu rửa tay: "Để con cắt thịt.
Bảo Châu vo gạo, Bảo Nhạc lập tức đi mở tiệc, mấy anh em bọn họ đều vô cùng ăn ý và thành thạo. Bảo Châu: "Mẹ, gần đây có nhiều đồ đạc được bán phải không?"
Trong thôn thì công xã Cung Tiêu Xã là nơi buôn bán nhiều nhất, nhưng cũng không bán món gì đặc biệt, thường thì chỉ có kim chỉ, muối và đường, lâu lâu sẽ có một ít bánh quy, nhưng cũng không phải là loại ngon.
Dù sao thì trong thôn cũng không có nhiều người tiêu tiền vào những thứ đó.
Tuy nhiên năm nay có tăng thêm một ít đồ, đậu hũ chính là một trong số đó.
Nghe nói đại đội bên cạnh vừa mở một cái xưởng sản xuất đậu hũ, bọn họ làm cũng không tệ, sẽ phân ra cung cấp cho các đại đội tiêu thụ, Thích Ngọc Tú rất thích mua. Loại đậu hũ này ăn rất ngon.
Mười tám loại đồ ăn đều ăn ngon.
"Người ở đại đội họ làm cũng không tệ, có xưởng đậu hũ rồi nghe nói còn muốn làm một cái xưởng thực phẩm chế biến đậu"
Trong giọng nói của Thích Ngọc Tú khó nén được sự hâm mộ, mặc dù vốn dĩ có rất nhiều cơ hội "kiếm tiền", nhưng là dân bản xứ, Thích Ngọc Tú cũng khó lòng nén được sự hâm mộ đối với người kiếm được nhiều công điểm cho đại đội.
Cùng là làm việc như nhau.
Nhung người khác thì lại có thể làm thật tốt.
Mấy mẹ con đang nói chuyện, lại nghe thấy tiếng leng ka leng keng, Bảo Châu kinh ngạc ngẩng đầu, nói: "Tiếng gì vậy?"
Bảo Nhạc nói: "Còn có thể là cái gì chứ, là những chuyên gia đến đây xem xét đó! Chúng ta ở bên này không phải cũng có thiên thạch rơi xuống sao?
Những chuyên gia đó lại đây muốn phải đem cái đó đi. Lúc nào cũng phát ra tiếng leng ka leng keng. Chị nói thử xem, khi không sao lại có cục đá từ trên trời rơi xuống. Cho dù gặp qua chuyện trên trời rớt xuống bánh có nhân, cũng chưa từng thấy trên trời rớt xuống cục đá"
"Trời rớt bánh có nhân con cũng chưa được gặp bao giờ đó thôi" Thích Ngọc Tú lạnh lùng nói.
Bảo Nhạc cười ha ha: "Con thì chưa từng thấy qua nhưng mà chị của con thì đã gặp qua rồi"
Đối với chuyện này, Bảo Nhạc không có thiện cảm, dù sao thì điều này cũng gây cho gia đình bọn họ thật nhiều phiền phức.
Mặc dù cậu không có hứng thú, nhưng thứ này đối với những người khác lại rất quan trọng thế cho nên chuyên gia mới tới đây.
Bảo Châu vội hỏi: "Vậy bọn họ đem đi rồi sao?"
Bảo Nhạc ghét bỏ chị gái, nói: "Chị nghe mà còn không biết là chưa sao, nếu không thì leng keng làm cái gì? Cục đá lớn như vậy muốn đem xuống núi cũng không dễ"
Anh tiếp tục nói: "Nói là trước tiên phải dọn mấy chỗ tương đối dày đặc, chúng ta bên này chỉ xem như linh tinh"
Bảo Châu ừ nhẹ một tiếng, chớp chớp mắt, Bảo Sơn nhìn cô, hỏi: "Em muốn đến xem sơn động sao?"
Quả nhiên chơi đùa cùng nhau từ nhỏ thì lớn lên tình nghĩa cũng sẽ giống nhau, anh trai nói ra là lập tức đúng vào trọng điểm.
Bảo Châu lập tức gật đầu, nói: "Vẫn là anh hiểu em nhất.
Bảo Nhạc trách móc: "Chị không thương em.
Bảo Châu cười cười: "Chị thương nhất chính là anh trai, anh trai tốt với chị nhất.
Bảo Nhạc: "...... Hứ"
Bảo Sơn...... Bảo Sơn nghe thấy vậy lỗ tai cũng đỏ lên vì ngượng ngùng.
878 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận