Hiện tại giường nằm cũng không phải dễ mua, cũng may chồng của Thích Ngọc Linh đi làm nhiều năm như vậy nên có khá nhiều mối quan hệ, đâm ra cũng thuận lợi hơn đôi chút. Như vậy, Lý Kiến Kỳ và Điền Chiêu Đệ xem như là đi theo hưởng lợi.
Nói như vậy cũng không điêu, nếu không phải đi cùng Thích Ngọc Tú, thì tự bọn họ làm sao mua được giường nằm cơ chứ.
Hiện tại đâu phải người nào cũng có thể mua được giường nằm, phải có thân phận, những người khác...... cơ bản là không mua được, bởi vì giường nằm trên mỗi xe đều rất ít, mà chuyến xe đến thủ đô này, bọn họ đi qua thành phố, chắc phải ở trên xe hơn bốn ngày.
Nói thật nếu phải ngồi ghế cứng, vậy tới Bắc Kinh chắc chắn sẽ kiệt sức, hơn nữa ghế cứng đông người phức tạp, chỉ sợ là ngủ cũng không thể ngủ ngon.
Hiện tại một phòng giường nằm cũng sáu người, mấy người bọn họ đến Bắc Kinh là vừa đủ. Cả nhà bốn người chị cả nhà họ Thích không mua giường nằm, bọn họ có thể đến trong ngày, không cần phải dùng đến giường nằm, nhưng cũng không ngồi ở chỗ của mình, đều sang bên này chơi đùa vô cùng náo nhiệt.
Bảo Nhạc là lần đầu tiên ngồi xe lửa, kích động nhìn ngắm khắp nơi, mặc dù cậu đã mười lăm tuổi, nhưng vẫn chỉ là một đứa con nít, Bảo Nhạc dán cả người vào cửa sổ, nói: "Mọi người nhìn xem, xe lửa đang bắt đầu chạy rồi kìa"
Bảo Châu cười không ngậm được mồm.
Lúc Bảo Nhạc còn nhỏ đã được đi ô tô nhỏ, cũng đâu có nhiệt tình đến như vậy, thế mà bây giờ ngồi xe lửa lại thật sự cảm thấy cái gì cũng hiếm cái gì cũng lạ.
Nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, cậu cảm thán: "Con đường này thật sự không ngắn.
Chị cả nhà họ Thích: "Đó là đương nhiên rồi, bởi vì kia chính là Bắc Kinh"
Suy nghĩ một chút đúng thật là quá xa xôi.
Cả nhà bọn họ chưa từng đến Bắc Kinh lần nào.
Bảo Châu liếc mắt một cái là biết được dì cả của mình đang nghĩ cái gì, cô gái nhỏ lập tức ôm lấy cánh tay dì cả, nói: "Dì cả, đợi cháu và anh trai ở thủ đô thu xếp xong, mọi người tới đây để đi du lịch được không? Mọi người mà tới du lịch thì cháu sẽ dẫn mọi người đi tham quan khắp nơi.
Thích Ngọc Linh cười nói: "Được chứ."
Cô ấy trừng mắt nhìn con trai liếc một cái, nói: "Con xem, con còn chưa mời cha mẹ đến thủ đô một chuyến, còn phải để chúng ta chủ động đề cập tới.
Tế Ninh:
Thật là gian nan quá đi mà...
Bảo Châu cười hì hì: "Dì cả, để cháu nghiên cứu địa hình trước coi thử nơi nào thú vị, nơi nào có đồ ăn ngon, cháu sẽ nhớ kỹ rồi chờ dì đến nha"
Chị cả cười tít mắt, nói: "Được lắm, Bảo Châu của chúng ta thật tốt bụng"
Cô ấy nói mình không có con gái làm tri kỷ, nhưng những gì cô nói, mọi người đều nói cô ấy cố ý chọc giận người khác, việc trong nhà có ba đứa con trai chính là có nhiều thể diện, chỉ có mình cô ấy biết, con trai đều đã lớn, mọi chuyện cũng không phải như ý, có đứa con gái làm tri kỷ thì thật là tốt.
Trương Đào Hoa thấy mẹ chồng lại công khai liếc chồng mình nên nhịn không được mà bật cười. Mọi người trò chuyện vô cùng náo nhiệt, Bảo Châu sực nhớ tới một chuyện, hỏi: "Chị Chiêu Đệ, không phải chị muốn sửa tên thành Minh Mỹ sao? Sao hiện tại chị còn chưa sửa nữa ạ. Điền Chiêu Đệ lắc đầu, nói: "Kế hoạch của chị sai bét rồi.
Nhắc tới chuyện này, cô ấy còn có chút ưu sầu, cô nói: "Vốn dĩ chị dự định lúc rời khỏi nhà sẽ sửa tên. Nhưng ai mà ngờ, sau khi thi đại học bởi vì có người mạo danh thay thế, cho nên bên đồn công an đặc biệt nghiêm khắc. Hơn nữa chị cũng đột nhiên nghĩ đến, nếu ngay lúc này chị sửa tên, như vậy thư thông báo trúng tuyển của chị và thân phận của chị sẽ không khớp nhau, tới lúc đó chị chỉ có thể từ bỏ. Đợi tốt nghiệp rồi tính sau, hy vọng là có thể thành công"
Bảo Châu chớp mắt, nói thẳng: "Đến lúc chị tốt nghiệp, bằng tốt nghiệp của chị là Điền Chiêu Đệ, chị sửa tên thành Điền Minh Mỹ, như vậy cũng đâu có khớp nhau"
Đúng là không thể nói là hoàn toàn không được, nhưng thật sự rất phiền phức.
Chiêu Đệ càng thêm ưu sầu, nói: "Đúng vậy, chị cũng nghĩ đến điều này, cho nên chị suy nghĩ, có lẽ chị với cái tên Chiêu Đệ này chắc chắn là có duyên phận. Kiếp này không thể thoát được" Cô ấy hâm mộ nhìn Bảo Châu, nói: "Em nói xem sao bác cả lại đặt tên em như vậy. Cái tên Bảo Châu này, nghe thôi cũng thấy thật trân quý. Tên của chị vừa nghe đã thấy dụng tâm kín đáo"
Trương Đào Hoa nhịn không được lại bật cười.
Là một công an làm hộ tịch, cô ấy cũng biết chút ít, cô ấy nói: "Ở chỗ chúng ta, tên của con gái được đặt theo hai cách, nếu không có con trai, cơ bản đều sẽ đặt tên là Chiêu Đệ, Phán Đệ gì đó; nhưng nếu có con trai thì đều giống nhau được đặt tên có thêm chữ nhi Sắc mặt Điền Chiêu Đệ trong nháy mắt trở nên cứng đờ, ngượng ngùng nói, cái chuyện kêu "Mỗ Nhi" này là mẹ cô ấy tạo nên phong trào.
1032 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận