Mặc dù bây giờ học cấp ba cũng không phải trẻ con, hơn nữa bây giờ vào lúc học cấp ba cũng có rất nhiều người công khai tìm đối tượng, nhưng nhìn bọn họ kéo tay nhau như vậy trước mặt mọi người vẫn khiến người khác khiếp sợ.
Dương Mông phản ứng lại, nói: "Các người hiểu lầm rồi, bọn họ là anh em"
"À...." Mọi người lúc này mới hiểu ra.
Thời điểm này, hai vợ chồng ở bên ngoài cũng không thể quá thân mật, như vậy là không nên.
Nhưng nếu là anh em thì cũng không quá khó giải thích.
Mặc dù quá lứa lỡ thì cũng không tốt lắm, nhưng dù sao cũng là anh em, tóm lại mọi người cũng không đến mức hiểu sai.
Mấy nam sinh cấp ba thành phố nhìn theo bóng dáng Bảo Châu, không nhịn được mà hỏi: "Bạn học này của các cậu tên là gì vậy?"
Bọn họ lập tức đề cao cảnh giác, nhìn chằm chằm mấy nam sinh này.
Mấy tên nhóc choai choai bị nhìn đến đỏ mặt, vuốt mũi mà nói: "Chỉ là hỏi một câu để kết bạn thôi mà."
Không thể không nói, lớn lên xinh đẹp chính là trở thành người dễ nhận ra nhất. Bảo Châu chính là một ví dụ như thế, cô cho dù đứng trong một đám đông người thì vẫn luôn là người nổi bật nhất. Trên cơ bản bởi vì Bảo Châu có mặt ở đâu thì những người khác giống như tàng hình vậy. Vừa cao lại còn gầy, trắng trẻo, xinh đẹp, lúc nào cũng vui vẻ hay cười. Như vậy cũng khó trách có nhiều học sinh đến đây tham gia thi đấu như vậy, mọi người liếc mắt một cái đều nhìn trúng Bảo Châu.
Một thiếu nữ xinh đẹp vui vẻ, ai mà không thích được chứ?
"Tên thì không thể nói cho cậu biết" Dương Mông sẽ không làm như vậy đâu, cô quay người lại đi về phía xe.
"Nữ sinh trường các cậu đều rất có cá tính" Nam sinh cảm thán một câu, ai mà ngờ huyện cao như bọn họ lại không hề tầm thường, trừng mắt nhìn họ, nói: "Chỉ nữ sinh có, nam sinh không có cá tính sao?"
Nam sinh cá tính nhất trường các cô không phải Điền Bảo Sơn sao?
Ngụy Điềm Điềm có gia thế tốt như vậy, quen cô ta thì thật không phải lo gì nữa, thế nhưng anh không để ý chút nào. Còn có, còn có rất nhiều chuyện......
Ai dám nói rằng nam sinh không quái lạ?
Bọn họ chính là một chút cũng không nhường một tấc.
Tóm lại bọn họ cảm thấy Bảo Sơn cá tính hơn nữ sinh nhiều.
"Cậu nói như vậy tớ không đồng ý"
"Tớ cũng không đồng ý, nữ sinh có cá tính, nam sinh lại không có sao?"
"Đúng vậy, đúng vậy"
Những người khác: "
Trường các người rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Đây còn không phải là tùy tiện mở một đề tài sao? Chỉ là hỏi tên một nữ sinh thôi mà, các người lại phải lôi ra nhiều chuyện như vậy sao? Nhất định phải tranh cãi một chút sao? Có còn phải là đàn ông hay không?
Ở hai bên đều hiểu lầm liếc nhìn đối phương, thật sự một lời khó nói hết.
Thế nhưng tranh cãi cũng giảm xuống.
Nơi thi đấu là trường cấp ba thành thị, hiệu trưởng trường vừa nhìn ra, đã yên lặng cảm thán: "Nếu điều kiện cho phép, thật sự nên cho bọn trẻ này làm một cuộc thi đấu hùng biện, nhất định có thể đạt được thành tích cao. Nhưng mà bây giờ...... haizz.
Với chính sách như hiện tại, thi đại học còn không thể tiến hành, nói gì đến thi đấu hùng biện.
Quá là đáng tiếc, thật là một điều đáng tiếc!
Mặc dù là nói như vậy nhưng ông vẫn nhìn đám trẻ này, cảm thấy nếu bọn họ tự phát cuộc thi hùng biện một chút cũng không phải là không thể. Chỉ là lúc này cô giáo Uông tiến đến, kêu: "Huyện Hoài Sơn, các bạn học huyện cao Hoài Sơn lên xe.
Mọi người nhanh chóng chạy lên xe, cô giáo Uông lên xe kiểm tra số lượng người rồi nói: "Đã đủ, bác tài xế à hãy mau khởi hành đi ạ.
Cô giáo móc ra từ chiếc túi bên cạnh và nói: "Mỗi người một cái màn thầu đây.
"A!"
Mọi người đều khiếp sợ nhìn cô giáo Uông, nói: "Cô ơi, cô thật là tốt bụng quá đi!"
"A a a! Cô ơi, cô là người tốt nhất trên đời này"
Lúc mới đến, mỗi người bọn họ còn được cho một cái trứng gà, trứng gà thật sự là món hiếm lạ, không cần nói cũng biết mọi người mừng rỡ cỡ nào. Thật sự không ngờ tới thi xong rồi vẫn còn được phát thêm màn thầu.
854 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận