"Hả? Không biết cô Thích muốn đổi cái gì?" Tiết Kỳ mỉm cười nói: "Nếu cô đổi tương đối nhiều, tôi có thể liên hệ trước giúp cô, để cô đỡ phải chờ đợi vất vả"
Thích Ngọc Tú: "Là vàng thỏi"
Tiết Kỳ kinh ngạc nhướng mày, nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài, cố tỏ ra thật bình tĩnh:
"Vậy..."
Thích Ngọc Tú: "Cảm ơn ý tốt của ngài, tôi không cần, tôi cũng không dự định đổi lấy tiền mang đi, mà tôi sẽ trực tiếp tìm chủ nhà đến ngân hàng, tôi bán rồi sẽ đưa luôn cho chủ nhà. Bằng không chủ nhà cũng đã lớn tuổi không tiện cầm nhiều tiền mặt đi đường như thế"
Mấy người họ mỉm cười.
Tiết Kỳ: "Vậy nếu cô có cần gì thì cứ tìm tôi là được. Thích Ngọc Tú lại cười cảm ơn, tuy khách khí nhưng lại vô cùng xa cách.
Tuy nhiên đây cũng là đương nhiên, cô tất nhiên sẽ chọn xa cách, bởi vì cô và bọn họ cũng không phải là người cùng tầng lớp, sau này cũng sẽ không có chuyện gì để lui tới.
Đã quyết định không có gì cần qua lại, thì cũng không cần nhiệt tình quá mức.
Nhiệt tình quá còn khiến người ta sợ hãi.
Bữa cơm này tuy thuận lợi nhưng trong lòng Thích Ngọc Tú cũng chưa chắc hoàn toàn vui vẻ.
Tương tự như vậy, tuy Bảo Châu không đi theo bọn họ, nhưng gần như cả ngày đều trong trạng thái lo lắng bồn chồn cứ như một đứa trẻ ngốc. Chiêu Đệ nhìn Bảo Châu, hỏi: "Em không có chuyện gì chứ?"
Cô ấy lo lắng nhìn Bảo Châu, nói: "Có một số việc không phải chúng ta muốn thế nào thì sẽ như thế, thôi thì cứ thuận theo tự nhiên đi"
Sáng hôm nay Bảo Châu dẫn Thích Ngọc Tú tới khiến Chiêu Đệ có chút kinh ngạc, hóa ra cô tới tìm Chiêu Đệ để nhờ cô ấy trang điểm giúp cho mẹ mình.
Mẹ cô phải đi "đàm phán", đương nhiên Bảo Châu cảm thấy không thể để mẹ thua thiệt được.
Bảo Châu căn bản biết trang điểm như thế nào sẽ đẹp mắt hơn nhưng cô sợ thẩm mỹ của mình quá khác người nên mới tìm đến chị họ Chiêu Đệ.
Hiện tại Chiêu Đệ đang làm kẹp tóc để buôn bán, những người có thể tiêu tiền để mua thứ này đều là những người phụ nữ có điều kiện khá tốt.
Cô ấy tiếp xúc với những người tương đối thời thượng lúc bấy giờ cho nên thẩm mỹ của cô ấy nhất định là không có vấn đề, đó là lý do Bảo Châu mới tìm đến cô.
Không ngờ Chiêu Đệ không chỉ giúp mẹ cô trang điểm, mà còn chuẩn bị quần áo đẹp lại còn vô cùng thích hợp.
Tuy nhiên Bảo Châu cũng không để Chiêu Đệ làm việc không công, làm xong là có trả tiền.
Thật sự Chiêu Đệ không muốn nhận, nhưng thấy bác gái cả và Bảo Châu kiên trì quá, cô ấy cũng đành nhận lấy.
Thích Ngọc Tú sau đó đi ra ngoài còn Bảo Châu ở lại chỗ Chiêu Đệ, than ngắn thở dài vô cùng đáng thương.
Hôm nay Chiêu Đệ không ra ngoài, sau khi đem đồ đưa cho Lý Kiến Kỳ, cô ấy ở nhà chỉ dạy ba cô em gái làm thủ công, tuy chỉ mới tới được một thời gian ngắn nhưng tinh thần và diện mạo của ba cô gái này đã hoàn toàn thay đổi, hơn nữa lúc mới tới là lần đầu tiên nhìn thấy máy may, còn bây giờ thì đã sử dụng thành thạo rồi.
Chiêu Đệ: "Em không cần phải lo lắng"
Bảo Châu: "Không biết vì sao em cứ thấy bồn chồn trong người" Bảo Châu thở dài một hơi.
Muội Tuyệt ngẩng đầu, nhỏ giọng nói: "Hôm nay em đã thở dài 32 lần rồi đó"
Bảo Châu: "
Lại còn đếm nữa sao?
Chiêu Đệ: "Em có sốt ruột cũng vô dụng thôi, hà tất gì làm khổ bản thân, nhà của em làm thế nào rồi?"
Bảo Châu: "Em đã tự mình thiết kế, bây giờ đang chờ khởi công"
Chiêu Đệ: "Em nhất định có thể làm rất tốt.
Bảo Châu bật cười: "Cảm ơn chị đã cổ vũ"
Chiêu Đệ cũng cười theo, nhưng trong lòng lại có chút không rõ, không hiểu vấn đề xuất hiện từ đâu.
Vào kiếp trước, chuyện của Bảo Sơn xảy ra muộn hơn, còn Bảo Châu cũng không có mở trường luyện thi.
Kiếp trước Bảo Châu thậm chí còn không học hệ kinh tế, kiếp trước cô học...... Cô ấy có chút không nhớ được kiếp trước Bảo Châu học chuyên ngành gì, nhưng cô ấy nhớ rõ hàng năm Bảo Châu đều giành được hạng nhất.
Sau đó giai đoạn thực tập cô làm ở một xí nghiệp nổi tiếng, rất nhanh đã lên làm lãnh đạo.
Vào thời điểm xí nghiệp chế tạo máy móc trong nước không phát triển, rõ ràng cô đã là lãnh đạo xí nghiệp, nhưng lại dứt khoát tiếp quản cục diện đang rối rắm, hơn nữa cuối cùng còn thành lập tập đoàn Tứ Hải.
Tiếp theo...... Sau đó thì cô ấy trọng sinh, những chuyện sau đó đều không nhớ rõ.
Tuy nhiên trước lúc trọng sinh, cô ấy nhớ rõ tập đoàn Tứ Hải đang đàm phán mua hải đảo.
Nghĩ đến đó Chiêu Đệ líu lưỡi, nhìn cô gái nhỏ đang phiền muộn trước mặt, cô ấy lại không biết phải nói thế nào, con đường Bảo Châu đi dường như không giống với kiếp trước!
Vì sao lại như vậy?
Là do cô ấy trọng sinh sao?
Cô ấy căn bản không biết vì sao nhưng cũng có thể nhận ra được mọi thứ hoàn toàn khác. Trong lúc cô ấy đang bần thần suy nghĩ, Bảo Châu đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Chiêu Đệ, nói: "Chị Chiêu Đệ, chị nhìn cái gì thế? Em cảm thấy lúc chị thấy em hốt hoảng, dường như là xuyên thấu qua em nhìn về một điều gì khác.
Chiêu Đệ lập tức trở nên khẩn trương, sau đó cố gắng hết sức khôi phục tâm trạng, cười nói: "Không có, chị suy nghĩ đến trường luyện thi của em...... Thật sự rất khó tưởng tượng là em dự định mở trường luyện thi"
1009 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận