Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 606: Chương 606

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Thích Ngọc Tú: "Mẹ chồng tôi? Từ đâu mà tôi có mẹ chồng? Sau khi chồng tôi mất, tiền lễ hỏi không phải đều trả về cho bà Điền rồi sao? Bà ta đồng ý thì bà kêu bà ta gả đi! Trong thôn đâu có ai là không biết, cả nhà bà ta đã ở trong thôn viết thư đoạn tuyệt quan hệ như thế nào, rồi sao muốn tôi đưa đến báo xã đăng một lần tuyên cáo thiên hạ à? Bà biết rõ bà ta không làm chủ được còn chạy tới chỗ của tôi lấy bà ta ra nói chuyện? Bà đang nghĩ cái gì vậy? Tôi nói cho bà biết, Thích Ngọc Tú này chưa bao giờ gây chuyện nhưng cũng chưa bao giờ sợ phiền phức! Nếu bà còn ở đây cố ý làm tôi không thoải mái, bà có tin không, tôi ngược lại sẽ làm cho bà biết thế nào là không thoải mái giống tôi!"
Chuyện khác Thích Ngọc Tú đều có thể nhịn, nhưng chuyện liên quan đến con cái của cô ấy thì nghĩ thôi cũng đừng hòng nghĩ đến được. Chuyện này tất nhiên là không có khả năng.
Cô ấy nói: "Đi, bây giờ bà với tôi đến nhà lão Vương! Đến nhà lão Vương trước, rồi đến chỗ bà Điền, hỏi thử xem bà ta làm gì có quyền mà đòi ra mặt.
Rồi quay đầu lại nói: "Bảo Nhạc, con chạy xe xuống núi gọi điện thoại cho ông ngoại, nói bọn họ đến đây một chuyến. Cứ nói chúng ta bị người khác đến tận cửa bắt nạt! Ngay lúc con gái tôi thi đại học mà làm chuyện này, tôi thấy là các người muốn chết rồi!" Thích Ngọc Tú dữ như cọp cái.
Tam cô trợn mắt há hốc mồm, 20 năm trước, Thích Ngọc Tú vẫn chỉ là một người ít nói, sao bây giờ lại....... Tuy nhiên, nghĩ đến người nhà họ Thích, bà lắc đầu như trống bỏi, nói: "Không không không, chuyện này không liên quan tới tôi, bọn họ tìm tới, tôi mới tới hỏi một chút, nếu các người không vui, tôi sẽ từ chối giúp cô. Không cần náo động, thật sự không cần náo động" Mấy năm nay, người nhà họ Thích ít khi đến thôn, bà chỉ biết ba bốn người mà thôi, nhưng dường như mỗi lần tới đều làm người ta chấn thương sọ não. Người nhà này đánh mà không hề kiêng nể bất kỳ ai.
"Thật sự không cần phải vậy đâu.
Thích Ngọc Tú: "Cái gì mà không cần!"
Cô ấy nói: "Hoá ra các người muốn trêu chọc Thích Ngọc Tú đây, chọc xong rồi thì tính trốn sao?
Các người sau lưng nói tôi nói bậy, nói một câu thì thôi, tôi không so đo với các người. Nhưng nếu ai trêu chọc mấy đứa con nhà tôi, mặc kệ là đứa nào, tôi đều không để các người được yên!" không không, không đến mức đó, thật sự không đến mức đó, nhà lão Vương cứ để tôi đi nói, cô yên tâm, tuyệt đối không gây phiền phức cho nhà cô. Tôi sẽ nói con trai ông ấy không xem "Không bản thân có thành tích gì mà dám mơ tưởng tới con gái nhà cô. Thật đúng là không biết điều.
Người này thay đổi đề tài thật nhanh.
Vừa rồi vẫn còn "miễn cưỡng" lắm mà!
Bây giờ vẻ mặt lại rất chân thành ư?
Thích Ngọc Tú: "Bà nói như vậy tôi còn nghe lọt tai được.
Tam cô thấy Thích Ngọc Tú không còn quá hung bạo liền thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ trạng thái tinh thần của người này thật không ổn định.
Tuy nhiên lại nghĩ, mấy năm nay Thích Ngọc Tú có thể một mình nuôi con khôn lớn. Nhất định không phải là người dễ đối phó.
Thích Ngọc Tú nói thẳng: "Có vài lời tôi cũng không ngại nói thẳng, ba đứa con nhà tôi, mặc kệ bọn chúng có thi đậu cấp ba hay không, hay mặc kệ là có thi đậu đại học hay không, tôi cũng chưa tính đến chuyện cho bọn chúng tìm người kết hôn ở trong thôn.
"Gì cơ? !" Tam cô cho rằng mình nghe lầm.
Thích Ngọc Tú bình tĩnh: "Ba đứa con nhà tôi, tôi cũng chưa tính đến chuyện cho bọn chúng tìm người kết hôn ở trong thôn, công xã cũng không được.
Tam cô: "! !!"
Bà không nhịn được, nói: "Cô cũng tham quá đó!"
Thích Ngọc Tú buồn bực nhìn bà, nói: "Con trai, con gái của tôi đều giỏi như vậy, sao lại gọi là tham? Ai không cảm thấy con cái mình giỏi cơ chứ? Chỉ nói đến thôn chúng ta, bao nhiêu gia đình có con trai kém cỏi còn ghét bỏ con dâu cần mẫn. Có thể thấy được ai cũng đặt kỳ vọng rất cao với con trai mình. Ba đứa con nhà tôi lớn lên đều học hành giỏi giang, sao tôi không thể yêu cầu cao chứ hả? Bà cảm thấy khó chịu là vì lời tôi nói đều là sự thật, lại còn nói tôi yêu cầu cao ư?" Lời này khiến bà mối không có cách nào tiếp nhận.
Mặc dù nghe có vẻ rất hợp lý, nhưng là người trong thôn ai mà không tìm người trong thôn, muốn tìm người thành phố cũng không tìm được.
"Này...... Vợ Điền Đại......" Tam cô muốn khuyên hai câu, nhưng lời sắp ra khỏi miệng, lại không biết khuyên thế nào mới thích hợp, bởi vì cảm giác nói như thế nào cũng đều không hợp lý, cái này chính là nghĩ như vậy.
Bà nhìn về phía Bảo Nhạc, Bảo Nhạc cười hì hì, nói: "Cháu cảm thấy mẹ cháu nói rất có lý"
Tam cô: "......"
Cả nhà này ai cũng đều nghĩ như nhau.
Hoá ra các người thật sự cho rằng mình rất giỏi ư? 1119 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận