Bởi vì Bảo Châu mỗi ngày đều mua nhiều hơn nên dẫn đến việc mọi người cho rằng Bảo Châu đúng là con người hay ăn thua, mua như vậy thì quá là phí tiền. Nhưng cho dù bọn họ có nói thế nào thì cô cũng không cảm thấy phiền. Bảo Châu hầu như ít khi cào trúng được tiền nhưng cô ấy chắc chắn rằng mình không mất một đồng nào.
Xác suất cào trúng không hề dễ nhưng không có nghĩa là không có khả năng, một khi Bảo Châu đã chơi là sẽ trúng.
Cho nên ngày nào cô cũng đến, đối với họ thì cô chỉ đơn giản đến để chơi, người ta cũng không thèm đếm xem cô trúng được bao nhiêu tiền, bọn họ chỉ thấy mỗi ngày cô đều mua nhiều như thế mà lại không trúng bao nhiêu nên bất chợt cảm thấy cô thật phí phạm. Có điều vợ của ông chủ hiểu rõ nên cũng không ngăn cản cô dừng lại.
Nếu Bảo Châu thực sự tiếp tục thua lỗ thì đã khuyên ngăn cô ấy phải dừng lại rồi, dù sao thì cô cũng đã là giáo viên của con trai ông chủ trạm, họ biết cô là một người rất tốt.
"Xấp thẻ cào này sáng nay tôi đã bán được một ít, tôi nghĩ xác suất trúng khá cao, hơn nữa đây là xấp thẻ có số tiền trúng cao nhất bây giờ" Bà chủ một bên cười nói.
Bảo Châu gật đầu: "Đúng vậy ạ."
Cô ấy nói: "Nhìn đây này, tôi đã thắng được hơn năm mao tiền...
Bảo Châu vỗ vỗ khen thưởng chính mình vì đã cào ra "tiền thưởng", mọi người yên lặng nhìn trời...... cô ấy còn có thể nói như thế cơ à.
Mà tâm trạng của Bảo Châu đang rất tốt, cô lại tiếp tục cào giải, mỉm cười: "Em cảm thấy...... Hả?" Cô ấy ngước lên nhìn Bảo Sơn rồi nói: "Em em..... Em đã trúng số rồi sao?"
Bảo Sơn: "Em không phải vẫn luôn trúng số đấy sao?"
Bảo Châu nhìn lên, vẻ mặt rất nghiêm túc: "Nhưng mà cái này... cái này giống hệt nhau, đây đúng là một dãy số.."
Bảo Sơn nhìn xuống thẻ cào, anh hét lên a một tiếng, vui mừng nói: "Em yêu à, em thật là may mắn, em đã giành được giải thưởng lớn nhất đó, đây chính là mười ngàn đồng tiền lận đó"
Bảo Châu vẫn còn đang sững sờ: "Hả? Cái gì cơ?"
Cô nhìn sang Bảo Sơn một cách hoài nghi rồi đột nhiên hét lên một tiếng.
Bảo Sơn vội vàng ôm cô vào lòng, xoa xoa lưng của cô: "Em đừng kích động quá nha...
Bảo Châu lay lay người Bảo Sơn: "Em thắng rồi, em trúng số... trúng số rồi."
Bảo Sơn bật cười, anh gật đầu: "Đúng... đúng vậy, em trúng số rồi, em yêu à, sao em có thể tuyệt vời đến như vậy chứ.
Bảo Sơn ôm lấy tờ vé số, khuôn mặt đỏ như quả táo nhỏ, anh cười lớn rồi quay sang hỏi: "Bà chủ à, bây giờ lãnh giải này ở đâu vậy?"
Bà chủ lúc này cũng hóa đá, làm sao có thể ngờ trạm xổ số của mình vẫn có thể trúng giải độc đắc, tuy rằng bọn họ đều kêu gọi cào số đi để được trúng giải độc đắc nhưng thật sự làm gì có ai trúng được giải này đâu chứ. Hai người họ chính là người đầu tiên.
Đây chính xác là lần đầu tiên!
"Cái này cái này.... đúng rồi, giải thưởng lớn như này là phải đi đến trung tâm trao thưởng, hai người đúng thật là may mắn đó nha.
Mười ngàn đồng tiền lận đó...
Một số tiền lớn như vậy, thật là không thể tưởng tượng nổi...
"Tôi có điện thoại đây, cô hãy mau gọi điện thoại về nhà để sắp xếp người tới đón. Nếu không thì chỉ sợ hai người đi về sẽ gặp nguy hiểm, đã thế cô còn đang mang thai, như vậy không an toàn chút nào"
Đây không phải là một số tiền nhỏ, vì ở đây có rất nhiều người và cũng không đảm bảo được rằng người ta sẽ không nảy sinh ý đồ xấu.
Bà chủ ở đó biết rằng hai người này là những người giàu có, họ có thể không quan tâm tới số tiền này, nhưng một khi những người khác quan tâm thì....
Vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Bảo Châu ngồi đó không nhúc nhích, cô chỉ cười rồi nói: "Không cần gọi thêm người làm gì, anh à, anh hãy mau gọi điện cho Nghiêm lão sư, nói với họ rằng mình muốn quyên tặng một đợt sách cho trường. Dùng số tiền này kêu ông ấy thu xếp người đến và nhận tiền ngay bây giờ đi"
Bảo Sơn: "Được anh hiểu rồi"
Bảo Châu xoa bụng nói: "Em là đang tích góp vận may cho gia đình mình có đúng không?"
Bảo Sơn ngồi xổm xuống, anh nắm lấy tay cô, nói: "Như vậy thì quá tốt rồi."
"Hai người đây có phải là đang tính toán... để đem quyên tặng tiền đúng chứ?"
Bảo Châu gật đầu: "Vâng ạ, tôi cảm thấy làm vậy là rất tốt.
Ông chủ im lặng hồi lâu rồi cũng không nói gì nữa, cô làm như vậy đối với một người dân bình thường như hắn thật sự không thể hiểu hết được, nhưng hắn cũng không nói gì thêm. Ngay sau đó có một người đàn ông trung niên dẫn theo vài thanh niên nữa cùng xuống xe.
Mặc dù ông Nghiêm đã chấp nhận nhận nhiều khoản quyên góp rồi nhưng đây là lần đầu tiên ông bắt gặp hình thức quyên góp kiểu này.
Điền Bảo Châu là một người nổi tiếng trong khoa của họ vào thời điểm đó, và bây giờ cũng vậy, rất nhiều sách của trường họ được cô quyên tặng từng đợt. Có nhiều sách rất khó mua. Vì vậy ngay khi nghe nói Bảo Châu muốn tặng sách, ông ấy lập tức dẫn vài người trong hội sinh viên đến.
Tình hình cụ thể như thế nào thì ông hoàn toàn vẫn chưa hiểu rõ.
Tuy nhiên sau khi biết được chi tiết về những gì đã xảy ra, ông Nghiêm chìm vào im lặng.
1087 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận