Công ty bên này thật sự đã phát triển không ngừng, tất cả đều nhờ vào công sức của Lôi Khải Uẩn, ngược lại mấy người ở bên kia, tuy nhìn chung quy là có vẻ đã nắm được phần có lợi, nhưng công ty bọn họ lại không được suôn sẻ và thuận lợi như vậy. Mới một năm đã loạn trong giặc ngoài, mấy người bọn họ bắt đầu cấu xé lẫn nhau.
Những người có thể nhìn xa trông rộng một chút thì đều cảm thấy nếu bọn họ tiếp tục như vậy thì kết quả nhận được nhất định sẽ không mấy tốt đẹp.
Xem ra cũng không biết nên nói là ông Lôi sớm đã đoán trước được hay là nói con cái ông quá vô dụng. Tuy nhiên con cái của ông có vô dụng hay không thì không biết, nhưng mọi người chắc chắn biết một điều rằng cháu trai trưởng Lôi Khải Uẩn của ông tuyệt đối là không vô dụng.
Sức khỏe ông Lôi vẫn như vậy, từ lúc đến đây vẫn luôn ở trong biệt thự cao cấp ở lưng chừng núi để tĩnh dưỡng, rất ít khi ra khỏi cửa, lâu lâu sẽ chỉ đi gặp một vài người bạn một lần. Cho nên mọi người đều có thể hiểu được, tuy tình trạng của ông có chuyển biến tốt hơn không ít nhưng nếu nói ông đã bày mưu tính kế giúp cho Lôi Khải Uẩn thì ông không có đủ sức lực và khả năng để làm điều đó, theo tình hình hiện tại thì rõ ràng Lôi Khải Uẩn rất giỏi giang, điều này chứng minh bản thân người này rất lợi hại.
Lúc mấy người bạn già gặp nhau cũng nói: "Chẳng trách lão Lôi không lo lắng chút nào, xem ra ông ta thật sự đã có người kế thừa.
"Hắn rất lợi hại, lúc học đại học đã bị rất nhiều người coi là cổ thần, căn bản rất có tài năng" Một người cảm kích nói ra.
Mặc dù mấy người bọn họ chỉ là mấy ông già nhưng quả thật đều là những người nổi tiếng trong thành, trên cơ bản nếu bọn họ cùng nhau đi ra ngoài thì đều sẽ bị đăng lên báo, bị hoài nghi đang bàn bạc hướng đi mới nào đó, một người khác tò mò hỏi: "Ông làm như thế nào thế? Lão Lôi đã xen vào à?"
"Vậy thì không phải rồi, lão Lôi không thể nào đề xuất chuyện này với cháu trai ông ấy, tôi nghe con trai út của tôi nói, con trai út của tôi và hắn là bạn cùng trường, Lôi Khải Uẩn lúc ở đại học chính là một kẻ trâu bò, hắn đầu tư cũng không bao giờ thua. Cũng chỉ có những kẻ ngốc như cô và chú của hắn mới coi hắn là người vô dụng thôi. Nếu Lôi Khải Uẩn ở công ty thì hắn có thể phát huy hiệu quả tuyệt đối vượt qua những gì hiện tại bọn họ đang có.
"Lợi hại đến như vậy sao?"
"Rõ ràng là đang lừa ông đó nên đừng có tin"
"Tôi nghe nói thằng bé này đặc biệt rất may mắn nhưng mà xem ra cũng không phải chỉ là may mắn......"
Một ông lão tóc hoa râm lắc đầu cười, nói: "Cái gì mà may mắn chứ, tôi không tin trên đời này có người lúc nào cũng may mắn như vậy. Hắn luôn thành công nên tôi tin tưởng là hắn thật sự lợi hại, mau đi thôi, chúng ta cứ ở đây nói nhiều làm gì? Dứt khoát đến tìm lão Lôi uống trà đi.
"Cũng đúng đó mau đi nào!"
Nếu muốn nói về ông Lôi thì phải nói từ thời ông còn trẻ, thời trẻ tuy ông đi Anh quốc, thời điểm đó ông cũng đã có chút năng lực. Ông vẫn luôn cân nhắc chuyện về nước tìm người thân, không chỉ tìm vợ con mà còn tìm em trai và người nhà. Chẳng qua liên tiếp tìm kiếm nhiều lần đều không thành công.
Sau này vì chính sách mà ông không trở về được, ông mới coi Hong Kong này như trạm trung chuyển, bắt đầu mua sản nghiệp ở đây, vốn dĩ ông có tiền nên cứ thường xuyên qua lại như thế, căn bản cũng tích góp được không ít đồ, đồng thời cũng kết giao được không ít bạn bè. Vì không tán thành việc ông trở về quê nhà tìm người thân nên mấy đứa con khác của ông cũng chưa bao giờ hỏi thăm về chuyện ở bên này, càng cảm thấy một nơi như vậy thì có thể kiếm được bao nhiêu tiền chứ.
Lúc ông bắt đầu về già, một năm thì hơn nửa năm ông đều ở Hong Kong rồi, bọn họ cũng mặc kệ.
Sau này ông đã lớn tuổi, khi ấy mới dần dần trở về bên kia sinh sống, thời gian ở lại bên này cũng ít hơn.
Đến khi tìm được cháu trai rồi, vì muốn tạo thành thói quen cho cháu trai nên hai người mới cùng trở về bên kia sinh sống. Mà ngay lúc ấy con trai và con gái của ông lại liên kết với nhau lừa gạt ông, họ khiến ông cảm thấy rất chạnh lòng.
Có thể nói công việc làm ăn của ông Lỗi lớn như vậy nên ông cũng không phải là người mềm yếu, ngược lại còn vô cùng quyết đoán. Thế nên ông đã hỏa tốc xử lý toàn bộ gia sản của mình. Vốn dĩ mấy đứa con khác của ông muốn lấy nhiều hơn nữa nhưng ông mặc kệ những người đó, mỗi ngày đều quyên tặng từ thiện, hơn nữa còn lấy danh nghĩa cá nhân chứ không phải danh nghĩa công ty để quyên tặng, ông quyên tiền như nước chảy, điều này khiến con cái ông lo lắng nên phải vội vàng đồng ý phương án phân chia này.
Đối với bọn họ mà nói, tuy bọn họ không thể lấy hết toàn bộ nhưng có còn hơn không.
Sự thật như thế nào thì chỉ có ông Lôi mới hiểu được.
988 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận