Bảo Châu giơ tay: "Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.
Toàn bộ đất nhà Bảo Châu đều dùng để trồng dưa, những loại rau củ quả khác thì không thích hợp. Cái này không tốn nhiều công sức chăm sóc, mặc dù bọn họ cũng có thể gieo trồng nhiều loại khác, nhưng hình như những nhà gần đây đa phần đều trồng khoai lang. Cái này dễ chăm sóc, khi thu hoạch rồi lại còn được ăn no bụng, đúng là không còn gì tốt hơn.
"Vậy hãy mau đi thôi"
Bảo Sơn không trì hoãn, hôm nay bọn họ đã trải qua một ngày nghỉ, buổi chiều còn phải trở về, đương nhiên không thể chậm trễ.
Mấy người họ ở bên này làm việc, lại thấy Trần Nham dạo tới dạo lui, nhóc vẫy tay với Bảo Sơn, nói: "Bảo Sơn cậu mau lại đây"
Bảo Sơn kinh ngạc, nhưng vẫn không nói gì, nhanh chóng đi đến bên cạnh Trần Nham: "Sao vậy?" Vợ Trần Thất hoàn toàn không vui khi thấy Trần Nham chơi cùng Bảo Sơn, nhưng Trần Nham thì không nghe lời như vậy.
Mặc dù Bảo Sơn đi học, hai người cũng ít qua lại. Nhưng quan hệ giữa hai người cũng không tệ à nha.
Một lúc lâu sau, nhóc nói: "Chuyện giữa tớ và Điềm Nữu, cậu biết chứ?"
Bảo Sơn gật đầu.
Trần Nham và Điềm Nữu cùng tuổi, lại là hàng xóm, hai người thích nhau, chuyện này Bảo Sơn cũng biết.
"Tớ muốn kết hôn với cô ấy, nhưng mà tình hình nhà tớ, cậu cũng biết rồi đó......" Vừa nói xong liền tỏ ra ngượng ngùng, nói: "Anh Kiến Kỳ tìm tớ, anh ấy nói muốn tớ và Điềm Nữu sau khi kết hôn thì ở nhà mẹ đẻ...."
Anh thuận tay ngắt một cây cỏ, nói: "Đầu óc tớ đang rất loạn......"
Thật ra, người nhà Trần Nham không có ai lười cả, bọn họ sống rất nỗ lực, nhưng mà khổ nỗi con cái đông quá, hơn nữa tuổi tác cũng không hơn kém nhau nhiều, chính điều này dẫn tới nhà bọn họ miễn cưỡng lắm cũng chỉ có thể đủ ăn, còn nếu muốn xây nhà thì đó là chuyện không có khả năng.
Hiện tại thì Trần Nham và hai đứa em trai ở cùng một nhà, nói là một nhà, thật ra chỉ có nửa phòng, nửa còn lại đã được ngăn ra cho hai đứa em gái cùng ở.
Nghĩa là năm người ở cùng một nhà. Nhà này cũng không lớn lắm, nếu như Trần Nham kết hôn như vậy căn bản là không có chỗ ở.
Cho nên, nếu thật sự kết hôn thì quá khó khăn, đây cũng là lý do mà anh và Điềm Nữu đã ở bên nhau nhiều năm, nhưng vẫn chưa nói đến chuyện kết hôn. Bọn họ thật sự là không có điều kiện kết hôn, hơn nữa, em trai cũng bắt đầu lớn, chỉ nhỏ hơn có hai tuổi, cũng sẽ lập tức kết hôn.
Tóm lại mọi thứ đều gian nan.
"Tớ cũng không biết bản thân nên làm cái gì bây giờ"
Bảo Sơn nhìn dáng vẻ hoang mang của Trần Nham, hỏi: "Anh Kiến Kỳ muốn cậu ở rể sao?"
Trần Nham vội lắc đầu, nói: "Không có, chuyện đó thì không có."
Nhoc cẩn thận nghĩ đến nguyên văn lời của Lý Kiến Kỳ, nói: "Anh ấy nói Điềm Nữu không thể vĩnh viễn đợi tớ như vậy, tình hình nhà tớ cũng không phải có thể xử lý trong một hai năm, cho nên anh ấy nghĩ, nếu tớ thật sự có lòng, sau khi kết hôn thì ở nhà anh ấy. Người lớn hai bên, vợ chồng chúng tớ cứ đối xử bình đẳng là được.
Bảo Sơn: "Vậy không phải tốt rồi sao? Cậu còn có ý kiến gì?"
Trần Nham:
Hắn trầm mặc một lát rồi lắp bắp nói: "Vậy, người trong thôn có cảm thấy tớ rất vô dụng không?"
Bảo Sơn: "Cậu có thể tự mình xây nhà không?"
Nếu là hỏi như vậy, Trần Nham thành thật lắc đầu, nói: "Vậy chắc chắn là không thể Hắn không biết sau này sẽ như thế nào, nhưng bây giờ chắc chắn là không thể, cha mẹ hắn không làm được, hắn càng không làm được.
Bảo Sơn bình tĩnh hỏi: "Vậy nói cậu vô dụng thì có vấn đề gì sao?"
Trần Nham:
Này người anh em, cậu thật là nhẫn tâm.
Bảo Sơn lại nói: "Nếu nói vậy thì có ai mà không vô dụng đâu, trong thôn có được mấy người tự mình mà xây được nhà?"
Trần Nham: "Đúng thật là không có"
Thôn bọn họ không được xem là đặc biệt giàu có, nhưng cũng không quá nghèo, nhớ lại ký ức từ nhỏ đến lớn, nhóc cũng đã gặp qua mười mấy hộ, muốn nhiều hơn thì không có. Nói đến chuyện xây nhà phải tốn rất nhiều tiền.
Gia đình những người bình thường, chỉ có thể ở cùng nhau, thật sự không thể tự xây nhà riêng.
897 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận