Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 567: Chương 567

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Vừa rồi mọi người còn ngượng ngùng nhìn đông nhìn tây, bây giờ cô gái nhỏ này khi thì hét khi thì nói thầm, nhờ vậy mà rất nhiều người tò mò ghé vào cửa sổ nhìn xem.
Cảnh sắc như thế này hiếm khi được nhìn thấy.
Bảo Châu: "Anh ơi, anh xem bên kia, anh thấy cái núi kia có quen mắt không?"
Bảo Châu múa may tay nhỏ, Bảo Sơn thò đầu qua, nhìn về phía Dương Mông. Dương Mông: "? ??"
Anh thấy Dương Mông không hiểu, nói trắng ra: "Hai ta đổi chỗ đi Dương Mông:
Cô yên lặng đứng dậy, bĩu môi đi xuống ngồi bên cạnh một bạn nam.
Bảo Sơn và Bảo Châu ngồi cùng nhau, cùng nhau hướng nhìn xa xa, đôi mắt Bảo Châu sáng ngời lấp lánh, lại mang theo ý cười, nói: "Anh xem có phải rất quen mắt không?"
Bảo Sơn nhìn xa xa, kinh ngạc nhìn Bảo Châu, ngay sau đó gật đầu, nói: "Quen mắt.
Nguyên nhân là do lúc bọn họ đi sang bên kia, ngồi xe đi trong huyện, từ trên đường nhìn qua ngọn núi xa xa là có thể nhìn thấy một ngọn núi có hình dáng tương tự như vậy. Hai người liếc nhìn nhau, hiểu ý nhau, càng tiến sát lại gần cửa sổ.
Cô giáo Uông nhìn thấy dáng vẻ trẻ con của bọn họ thì bật cười, cô giáo cũng nhìn theo tầm mắt bọn họ, sau đó nói: "Đó là núi Phượng Hoàng, cách đại đội các em không xa. Đương nhiên là các em cảm thấy quen rồi.
Cô giáo là người địa phương nên vừa nhìn là lập tức nhận ra.
Những người khác nghe thấy vậy đều bật cười, nói: "Các cậu ở sát bên ngọn núi đó mà cũng không nhận ra được sao"
Bảo Châu khiếp sợ: "Cô nói đó là Núi Phượng Hoàng ạ?"
"Thế nào? Nhìn không giống sao?" Cô giáo Uông thấy cô như vậy thì nghẹn cười.
Bảo Châu: "Ở kế bên đại đội bọn em chưa từng nghe nói có núi Phượng Hoàng"
Cô biết núi Phượng Hoàng là bởi vì ở bên kia có một cảnh khu núi Phượng Hoàng, nhưng thật sự chưa từng nghe qua ở bên này có núi Phượng Hoàng. Cho nên Điền Bảo Châu vẫn luôn không biết hai bên rốt cuộc có cái gì khác biệt.
Cô giáo Uông nhìn Bảo Châu đầy kinh ngạc, bản thân cũng sửng sốt theo một chút, sau đó không nhịn được mà bật cười.
Cô giáo cười ha ha, cười vô cùng lớn và ôm mặt, thật sự giống như là chịu không nổi.
Các bạn học thường ngày chỉ nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của cô giáo, chưa từng thấy cô giáo cười nghiêng ngả như vậy, tự dưng cảm thấy hết sức vui mừng.
Bảo Sơn và Bảo Châu lại liếc nhau, hai người đều rất khó hiểu.
Cuối cùng cô giáo Uông cũng cười đủ rồi, nói: "Đương nhiên các em chưa từng nghe qua núi Phượng Hoàng, bởi vì nó là Kê Đầu Sơn.
Bảo Châu: "! !!"
Bảo Sơn: "! !!"
Gì cơ, đây là ý gì?
Cô giáo Uông cười đến nỗi khuôn mặt đỏ bừng, nói: "Người bản địa đều gọi như vậy, sau này có người xem lại lịch sử, tìm được xuất xứ của nó, mới biết nó còn có cái tên khoa học như vậy. Vừa thấy tên khoa học này dễ nghe hơn Kê Đầu Sơn, cho nên mới ban hành công văn chính thức, bên này chúng ta gọi là núi Phượng Hoàng, đương nhiên dân chúng không thể nào biết được nên đều gọi theo tên cũ"
Bảo Sơn và Bảo Châu đều có chút mơ hồ, bọn họ thật sự không nghĩ tới còn có chuyện như vậy. Nguyên nhân chính là ngọn núi kế bên nhà bọn họ lại là núi Phượng Hoàng sao?
Cho nên khó trách trước kia bọn họ có thể xuyên qua hai bên, thật sự đúng là cùng một ngọn núi sao?
Bảo Châu ngơ ngác, không nhịn được mà hỏi: "Vậy có thôn núi Phượng Hoàng không ạ?"
Cô giáo Uông suy nghĩ, không chắc chắn lắm: "Cô không nghe nói đến. Có lẽ là có mà cũng có lẽ là không có, thật sự cô cũng không rõ."
Bảo Sơn xoa tay Bảo Châu, Bảo Châu phản ứng lại. Kê Đầu Sơn có tên khoa học là núi Phượng Hoàng; mà thôn núi Phượng Hoàng cũng rất có thể vì du lịch mà sửa tên!
Bảo Châu:
Cô dựa đầu vào vai anh trai, nói: "Chúng ta quả nhiên là ngu ngốc.
Bảo Sơn xoa đầu Bảo Châu, khẽ bật cười.
Anh nhìn em gái, nói: "Làm gì có ai ngu ngốc mà đáng yêu như em. Nếu em mà ngu ngốc thì người khác chính là ngu xuẩn"
849 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận