Lần đột quỵ thứ hai thì không may cho bà ta vì bây giờ lại bị nằm liệt trên giường. Cả đời đều phải dựa dẫm vào ông Điền, nhưng lão Điền đời nào mà chịu hầu hạ bà ta chứ? Ông ta vốn dĩ là đàn ông, chính là trụ cột trong gia đình này.
Chỉ cần vừa tiến vào sân nhà bọn họ liền sẽ ngửi thấy được mùi hôi thối nồng nặc, nếu không phải do nhà cũ trên núi sụp đổi thì vợ chồng Điền Nhị và Điền Tam đã có thể dời xuống núi ở. Còn nhà của Thích Ngọc Tú ở dưới núi thì sao nhỉ?
Đương nhiên bọn họ cho rằng ngôi nhà đó là của nhà họ Điền rồi.
Đúng thật là vô liêm sỉ.
Nhưng hiện tại ngôi nhà đó đã bị sập và họ không thể nào di chuyển mọi người đến để chiếm ngôi nhà được.
Bà Điền may mắn còn sống nhưng thà chết còn hơn. Mặc dù sống không bằng chết nhưng bà ta vẫn muốn sống. Quả nhiên kể từ đó không còn tiếng la lối trách móc của bà ta nữa nhưng bà Điền cứ thủ thỉ mỗi ngày.
Ngược lại thì ông Điền thỉnh thoảng lại lẻn đến trường học, ông ta cứ nhìn trên bia khắc ba chữ Điền Tư Duy một hồi lâu mà không chịu rời đi.
Tâm trạng của ông ta bây giờ rất khó tả, bởi vì thực chất ngôi trường và cái tên không mang lại cho ông cảm giác thân thuộc.
Điền Tư Duy hồi trước có tên là Điền Đại nhưng sau khi tới lớp học xoá nạn mù chữ đã tự mình đổi tên, kể từ đó cái tên này với ông ta không có chút quan hệ nào.
Ông Điền khẽ thở dài rồi lặng lẽ rời đi, đi trên con đường bê tông trở về nhà thì ông ta vừa đi vừa nghĩ tới Bảo Sơn...
Bọn họ rõ ràng là sai một ly đi một dặm...
Hầu như đêm nào ông ta cũng nằm trằn trọc suy nghĩ đến nỗi không ngủ được.
Giá như lúc trước ông không vứt bỏ bọn họ, giá như Điền Đại con ông chết không đòi lại lễ vật, giá như không ký giấy đoạn tuyệt quan hệ hay là ông chăm sóc tốt cho Bảo Châu Bảo Nhạc một chút, giá như không nghe theo lời người khác đồn rằng Bảo Sơn là một ngôi sao chổi....
Rất nhiều.. rất nhiều giá như... Nếu như không có những chuyện như vậy xảy ra thì bây giờ cuộc sống của đại gia đình họ Điền đã khác...
Thời tiết dần dần u ám, dường như hàng năm đến Tết Thanh Minh thì trời cũng mưa rất to, nhìn sắc trời bây giờ chắc là lại sắp mưa nữa rồi.
Nhưng đường đi bây giờ đã được tráng bê tông cả rồi nên cho dù có mưa thì cũng không sợ cực nữa.
Ông Điền lại thở dài rồi im lặng trở về nhà...
Không còn bao nhiêu lâu nữa là lại sắp đến Tết Thanh Minh rồi...
Ông Điền đi qua từng cánh cửa nhà con trai mình, đúng vậy, hai đứa con trai ông sinh ra nhưng trong mắt họ ông bà không đáng giá một đồng. Bởi vì hiện tại ông không có sức lao động còn bà Điền thì đang nằm liệt giường không thể đứng dậy được.
Sau khi qua khỏi cơn nguy kịch, bọn họ vẫn sang thăm hai ông bà thường xuyên, nhưng vài năm trước có lần ba ta không thể tự đứng lên được lại còn thêm mùi hôi thối. Kể từ đó bọn họ yêu cầu đập phá dách tường làm thành ba căn riêng biệt.
Mỗi người trong số họ đã có một cuộc sống của riêng mình.
Căn bản là thân ai nấy lo.
Ông cho rằng cuộc sống của ông mới là đáng giá nhất.
Nhưng ông đã mắc phải một sai lầm lớn nhất trong cuộc đời này, đó chính là kết hôn với bà Điền, một người phụ nữ vô dụng, đồng thời bà ta cũng là một tai hoạ cho gia đình này.
Có vẻ như bọn họ vẫn không biết tự ngẫm nghĩ lại về chính mình.
Một chút nhân phẩm cuối cùng của ông lão không cho phép ông đi năn nỉ cầu xin lòng thương hại của người khác, ngược lại ông ta còn oán hận trong lòng. Cho nên ông Điền mới không chuyên tâm dốc hết tấm lòng để chăm sóc cho bà Điền.
Nếu không phải do bà ta lúc nào cũng đi khắp nơi quậy phá tung hoành thì ông ta đâu phải khổ sở như bây giờ.
Có điều nhà họ Điền là hội tụ đủ mọi thể loại con người xấu xa nên thật sự cũng không ai thèm để ý và quan tâm tới nhà bọn họ cho lắm.
Bây giờ Thích Ngọc Tú đã dẫn dắt ba đứa con vươn lên một tầm cao mới, xa đến mức bọn họ có mơ cũng không thể đuổi kịp.
Ngược lại thì Thích Ngọc Tú còn cảm thấy tâm đắc hơn, thay vì phải giúp đỡ những con người như vậy vì chút máu mủ ruột thịt, chi bằng không ấy cứ tiếp tục quyên góc cho trường học còn hơn.
Thích Ngọc Tú vẫn luôn quyên góp đều đặn như vậy.
Còn Thích Đại Bảo bởi vì hắn có công việc tốt cho nên cũng nghiêm túc làm việc. Hiện tại đã đi theo Bảo Sơn về phía nam để vào công ty bất động sản làm việc.
Bây giờ hắn đã lên được chức danh lãnh đạo nho nhỏ, làm ăn tương đối không tồi. Ngoài ra hắn còn giúp đỡ rất nhiều người trong làng. Nếu thực sự có chí hướng đi làm kiếm tiền thì bên hắn sẽ không chê.
964 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận