Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 695: Chương 695

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Kỳ thật lần này thương nhân nước ngoài đến đây đầu tư rất nhiều, đầu tư thì nhất định là có, nhưng còn chưa đầu tư mà đã quyên góp tiền thì quả thật rất hiếm.
Người trực tiếp quyên tặng cho ngành giáo dục như ông Lôi lại càng hiếm hơn.
Chính vì nguyên nhân này nên mọi người mới vui mừng.
"Tôi lập tức liên hệ bọn họ xử lý, tránh trường hợp bọn họ lại đổi ý.
"Không đến mức đó đâu"
"Vậy thì cũng vẫn phải nhanh chóng tiến hành"
Mọi người đều gấp rút, mọi người ở bên đó rất bận rộn, ở bên này Bảo Châu và bọn họ cũng nhanh chóng sang tên căn nhà.
Bọn họ dự tính trực tiếp đưa chủ nhà đến ngân hàng, bọn họ dùng vàng thỏi đổi tiền mặt, sau đó ông chủ nhà viết biên lai, lấy danh nghĩa của ông chủ nhà để gửi tiền luôn, rốt cuộc thì nhiều tiền như vậy, nếu cầm cũng không an toàn cho lắm. Sau đó ông chủ nhà muốn lấy khi nào cũng không liên quan đến bọn họ.
Nhưng đâu có ai ngờ, ông Triệu vừa nghe Thích Ngọc Tú nói đã lập tức nhất quyết muốn lấy thỏi vàng.
Hiện tại giá vàng là 45 đồng tiền một khắc, thỏi vàng của Thích Ngọc Tú là một trăm khắc tương ứng với một cây, cô ấy có 9 cái thỏi vàng như vậy, ông chủ nhà còn phải thối lại cho Thích Ngọc Tú năm trăm đồng tiền. Điều này còn khiến ông chủ nhà vô cùng thích thú.
Ông Triệu đã nhận ra tiền không có lợi ích thực tế bằng vàng.
Với lại mười mấy năm trước, ông lão cũng coi như có chút tiền, trải qua thời kỳ hỗn loạn kia thì cảm thấy vàng thỏi thật sự có giá trị hơn tiền mặt.
Bọn họ tìm người của ngân hàng hỗ trợ, bây giờ lại đổi ý không đổi khiến nhân viên ngân hàng tức giận nhìn ông lão.
Ông Triệu vui mừng rạo rực, dù sao ông lão cũng cảm thấy là mình đã lời.
Ông lão chỉ sống lẻ loi một mình cũng không có đồ đạc gì cần chuẩn bị, bọn họ giao dịch thành công, ông lão cầm lấy tay nải sau đó lập tức biến mất.
Nhưng bác Trần hàng xóm lại nói: "Lão già này có tiền, sợ bị người ta cướp, cầm tiền cũng không cần phải lập tức ẩn nấp như vậy chứ"
Bọn họ cũng không biết ông lão chủ nhà lấy thỏi vàng, nếu biết trước là thỏi vàng sợ là càng thêm vui mừng.
Nhưng Thích Ngọc Tú nói: "Ông lão này trốn nhanh đến như vậy là sợ chúng ta đem chuyện ông ấy lấy thỏi vàng nói ra.
Rốt cuộc, tiền có thể gửi ngân hàng, thỏi vàng lại ở trong tay ông ấy, lỡ gặp phải cướp thì làm sao?
Thích Ngọc Tú có thể lý giải được.
Bọn họ sau đó cũng nhanh chóng bắt đầu khởi công.
Ở chỗ trường học, Thích Ngọc Tú không có nhiều thời gian nghỉ phép, trước khi đi cô ấy đã tìm người làm thay.
Ở trong huyện, cô cũng không quen biết ai nên đã tìm cô giáo Uông giúp đỡ, cô giáo Uông liền đưa thông gia qua làm thay. Thích Ngọc Tú có ý là tiền lương làm thay sẽ đưa hết cho họ, cô sẽ không lấy một đồng nào. Cũng chính vì như vậy, người làm thay còn ước gì Thích Ngọc Tú trở về muộn một chút. Cho nên Thích Ngọc Tú cũng không sốt ruột rời đi, ở lại theo sát việc sửa sang nhà ở, đương nhiên căn nhà này không phải quan trọng nhất, quan trọng nhất chính là cô ấy chờ kết quả của Bảo Sơn.
Bởi vì lần này ở lại một thời gian dài nên Thích Ngọc Tú cũng không tiếp tục ở nhà khách, vốn dĩ cô ấy muốn thuê một phòng nhưng tìm tới tìm lui cũng không có chỗ nào thích hợp. Trước sự kiên trì của Chiêu Đệ, Thích Ngọc Tú dọn đến chỗ Chiêu Đệ.
Khai giảng học kỳ này, Chiêu Đệ và Lý Kiến Kỳ đều xin không ở ký túc xá. Dù ở cùng nhưng Chiêu Đệ kiên quyết không nhận tiền thuê nhà của Thích Ngọc Tú, thế là lâu lâu Thích Ngọc Tú lại mang về ít đồ ăn.
Chiêu Đệ tò mò hỏi: "Bác cả, cháu nghe nói mọi người bao cơm cho công nhân, như vậy không phải rất phiền phức sao, thay vì phải mua đồ ăn nấu cơm, sao không trực tiếp tính thêm tiền cho họ Thích Ngọc Tú: "Ăn no mới có sức làm việc, nếu đem tiền cho bọn họ, bọn họ cũng ăn không đủ no, nhất định sẽ tích góp. Bác trông đợi bọn họ nhanh chóng làm xong mau mau, căn bản không muốn bọn họ dây dưa nhiều." Chiêu Đệ gật đầu, nói: "Hóa ra là như vậy." Thích Ngọc Tú cũng tò mò: "Cháu buôn bán như này rồi việc học thì sao?" Chiêu Đệ: "Cháu vẫn có thể học được, cháu cũng được xem như là học sinh trung bình, không tốt cũng không xấu. Cháu nghĩ, nếu cháu toàn tâm toàn ý tập trung vào việc học thì cũng chưa chắc có thể thi tốt, chi bằng dành thời gian cho cái cửa hàng này để kiếm tiền"
Thích Ngọc Tú nghe xong đã hiểu rõ.
Trong lúc mọi người hừng hực khí thế bận rộn, Thích Ngọc Tú bọn họ rốt cuộc cũng đã chờ được kết quả.
Về kết quả của Bảo Sơn...... căn bản không nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Kết quả xét nghiệm ADN xác nhận Bảo Sơn thật sự là cháu nội ruột của ông Lôi.
Không có bất kì dị nghị gì khác.
Cho dù biết rõ kết quả là như thế này, đã có tin xác thực nhưng vẫn khiến người ta khiếp sợ.
Thích Ngọc Tú và Bảo Châu đi cùng anh trai đến xem kết quả, kết quả vừa được đưa ra, ông Lôi lập tức bật khóc.
Ông không màng đến dáng vẻ, cứ thế mà gào khóc. Ông tìm kiếm nhiều năm như vậy, cầu nguyện nhiều năm như vậy, cuối cùng chỉ có một đứa cháu nội, chỉ có một đứa cháu nội mà thôi.
1108 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận