Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 684: Chương 684

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Bảo Châu hơi đỏ mặt, Bảo Sơn ở bên cạnh cũng lập tức nhìn về phía Bảo Châu, khóe miệng lơ đãng cong lên một chút, nói: "Chúng cháu không phải vợ chồng nhưng mà đúng thật là chúng cháu không phải anh em ruột "Trời ơi! !! !" Quan Tâm la lên một tiếng, tròng mắt cũng muốn rớt ra ngoài.
Cha Quan Tâm bụm miệng cô ấy, nói: "Con làm gì vậy! Không có lịch sự gì cả.
Quan Tâm khiếp sợ đến nỗi nói lắp: "Không phải, con con..... cậu ấy cậu ấy......" Trong lúc nhất thời, cô ấy cũng không biết phải nói gì, chỉ cảm thấy mình đã biết được một bí mật kinh thiên động địa.
"Tôi đã nói là tôi nhìn không sai mà. Ông Triệu cười cười nhưng thật ra có vài phần đắc ý.
Quan Tâm: "! !!"
Này ông ơi, ông đắc ý cái gì, dù sao tôi đã biết bí mật này rồi!
A a a, tôi có nên giữ bí mật không đây?
Quan Tâm cảm thấy mình gặp phải chuyện lớn.
Bạn học của cô ấy đều không phải đèn cạn dầu, quả nhiên đều có bí mật cả.
Bảo Châu thấy Quan Tâm rối rắm như vậy, cười nói: "Cậu không cần suy nghĩ quá nhiều" Quan Tâm: "
Tôi không thể khống chế được bản thân, nếu có người hỏi nhất định tôi sẽ kể hết!
Tóm lại cảm giác nắm giữ bí mật thật sự rất khó chịu.
Mấy người bọn họ ăn xong rồi cũng không ở lại đây lâu. Ông Triệu khoác tay, nói: "Lão Trần, đi thôi, chúng ta đi uống trà."
Căn bản không để ý tới những người trẻ tuổi.
Tính tình người này thật là cổ quái, tuy nói tính tình cổ quái, nhưng bọn họ cũng không cần ở chung, ngoại trừ một việc mua bán mà thôi.
Cho nên Bảo Sơn và Bảo Châu cũng không thèm để ý. Nhưng ông Triệu còn chưa đi được bao xa, đột nhiên lại dừng bước, quay đầu lại nhìn về phía Bảo Sơn, chần chờ một chút, vẫy tay: "Cậu tới đây"
Bảo Sơn kinh ngạc nhướng mày, nhưng cũng nhanh chóng đi đến bên cạnh ông lão, nói: "Ông có việc gì sao ạ?"
Ông lão lại liếc mắt nhìn đến chỗ Bảo Châu một cái, nói: "Tôi biết xem tướng, hai người có tướng vợ chồng"
Bác Trần hết chỗ nói rồi: "Ông câm miệng đi lão Triệu, chính vì cái này mà ông vất vả đó, ông câm miệng đi"
......
Ông Triệu: "Tôi vui, tôi nói đều là lời nói thật"
Ông lão thổi râu trừng mắt: "Bọn họ vốn dĩ có tướng vợ chồng, vừa thấy là tôi đã biết do Nguyệt Lão nối dây tơ hồng"
Bác Trần:
Bác Trần trợn mắt: "Tôi không nhìn thấy Nguyệt Lão nối dây tơ hồng, tôi chỉ thấy ông đang nối dây tơ hồng lung tung, đi mau đi cái ông lão này"
Bác Trần câu lấy cổ ông Triệu, túm ông kéo về phía trước.
Ông Triệu giãy giụa: "Này chàng trai! Lời tôi nói là sự thật!"
Bảo Sơn:
Anh còn chưa nói được một câu, hai người kia đã diễn xong và đi mất rồi.
Anh yên lặng trở lại chỗ Bảo Châu, Bảo Châu tò mò hỏi: "Ông ấy nói gì vậy anh?"
Bảo Sơn nhìn khuôn mặt xinh xắn của Bảo Châu, chần chờ một chút, ma xui quỷ khiến nói: "Ông ấy nói hai chúng ta có tướng vợ chồng"
Bảo Châu lập tức trừng mắt: "Ặc! ! Cái gì cơ?"
Khuôn mặt bỗng nhiên càng ngày càng đỏ hơn.
Quan Tâm:
Tôi không nên ở chỗ này.
Thật sự không nên có mặt ở đây.
Tôi đã nghe thấy cái gì thế này?
Quan Tâm cảm thấy mình đã biết quá nhiều nhưng cha Quan Tâm không nhận ra cảm xúc của con gái thay đổi, còn cười ha hả và nói: "Ông lão này đúng là vẫn không thay đổi mà. Tuy năm đó nhà bọn họ có tiền, nhưng vì giúp đỡ không ít người nên gần như đã tiêu hết gia tài. Lúc ấy rất nhiều người khuyên nhủ ông ấy. Nhưng ông lão này vẫn thế, cuối cùng thì bị người ta bắt tới nông thôn... Mọi người nói xem đã nhiều năm như vậy, sao ông ấy vẫn còn chưa hiểu ra. Cha Quan Tâm nhìn thấy ông lão này thì lập tức tin tưởng, thật sự vẫn có người không sợ chết.
Bảo Sơn và Bảo Châu đều mỉm cười.
Cha Quan Tâm thấy trời cũng sắp tối, ông đưa tay lên nhìn đồng hồ, nói: "Thôi cũng không còn sớm nữa, cha đi về trước đây. Quan Tâm, con có thời gian thì về nhà ăn cơm nha.
Quan Tâm: "Dạ"
Cha Quan Tâm nhanh chóng rời đi, Quan Tâm đi cùng Bảo Sơn và Bảo Châu, trước kia cô ấy không biết bọn họ không phải anh em ruột, đương nhiên sẽ không cảm thấy có vấn đề gì, nhưng bây giờ cô ấy đã biết bọn họ không phải thì thật sự cảm thấy có chút xa cách.
Cô ấy không phải vì Bảo Châu gạt bọn họ mà cảm thấy xa cách, mà là cảm thấy hai người họ quá thân mật.
Cha mẹ cô ấy còn không thân mật như vậy, huống chi Bảo Sơn và Bảo Châu không phải anh em.
"Quan Tâm, cậu làm gì vậy, mau đi thôi. Sao cậu càng đi càng tụt lại phía sau thế?"
Quan Tâm:
Cô ấy có lòng khuyên bảo một chút, nhưng thấy hai người kia đều rất bình tĩnh, có vẻ như cô ấy mới là người kỳ quái, Quan Tâm thở dài một hơi.
Bảo Châu: "? ??"
Từ đầu đến cuối cô cũng không biết Quan Tâm lo lắng cái gì.
Bảo Châu nói: "Quan Tâm, cậu về phòng ngủ trước đi, tôi và anh trai có chuyện cần nói978 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận