"Đúng lúc lần này trở về tiện đổi tên lại một chút, bằng không cứ gọi Tưởng Đệ, Vọng Đệ Muội Tuyệt gì đó thật sự quá khó nghe.
Bảo Châu nghiêng đầu, tò mò hỏi: "Vậy mọi người định đổi thành tên gì vậy ạ?"
Chiêu Đệ: "Thục Tuệ, Thục Linh, Thục Nguyệt.
Xem ra thật sự đã dự định lâu lắm rồi, tên này cũng đều đã nghĩ kỹ cả rồi.
Đối với tên mới, mấy cô gái kia cũng rất thích thú, nói: "Bảo Châu à, em thấy tên này dễ nghe không?"
Bảo Châu: "Dễ nghe lắm ạ, mọi người tự mình nghĩ ra hay sao?"
Cả ba người đồng loạt gật đầu, Tưởng Đệ nói: "Tụi chị nghe được trên radio, mỗi ngày lúc chạng vạng sẽ có chương trình giao lưu với 13 khách mời, trong đó có một cô gái hiệp nghĩa tên là Thục An. Cô ấy rất lợi hại, căm ghét cái ác lại còn thông minh, tụi chị cũng muốn có cái tên như vậy"
Bảo Châu dạ một tiếng thật dài, chẳng trách tất cả đều dùng chữ "Thục". Thay vì nói bọ bắt chước đặt tên, chi bằng nói là bọn họ thích người như vậy.
Bảo Châu: "Chương trình đó phát vào giờ nào vậy ạ?"
Muội Tuyệt lập tức nói: "Là 7 giờ 40 phút sau Bản Tin Thời Sự. Bảo Châu thế mà chưa từng nghe qua à?"
Bảo Châu bật cười, nói: "Do em quá bận rộn, em không có thời gian nghe radio.
Cô gãi đầu, nói: "Khi nào trở về em sẽ nghe thử một chút. Muội Tuyệt: "Vậy là giống chị cả rồi, chị Chiêu Đệ cũng không có thời gian nghe.
Điền Chiêu Đệ thật lòng nói: "Bây giờ một ngày có 24 tiếng đồng hồ, ngoại trừ ăn ngủ ra thì căn bản không đủ dùng, đã vậy phải nghe radio nữa sao? Muốn làm gì còn không đủ thời gian nữa kìa.
Đúng rồi Bảo Châu, trường của em cũng rất bận phải không?"
Bảo Châu gật đầu, dạ một tiếng, cô nói: "Đúng vậy, ngày 6 là trường của em khai giảng rồi. Em dự định về nhà ở buổi tối là phải quay lại rồi.
Cho nên lần này cô trở về thời gian đúng là rất khẩn trương.
Sáng 29 tháng chạp bọn họ mới có thể đến, tính toán đâu ra đấy thì chỉ có 4 ngày để ở nhà.
"Em cũng liều mạng quá đó. Lý Kiến Kỳ bị làm cho kinh ngạc rồi.
Bảo Châu xua tay: "Em không có cách nào khác, ai bảo em mất nhiều thời gian ở trên đường chứ, khi nào xe lửa tăng tốc thì em mới có thể ở thêm mấy ngày. Kỳ nghỉ đông tổng cộng đâu có mấy ngày, em đi tới đi lui như vậy, trường học đã phải đóng cửa mất 7 ngày rồi.
"10 ngày chứ?"
Bảo Châu: "Không ạ, chính xác là 7 ngày, tuy em đi rồi nhưng ở trường vẫn còn đi học, bọn họ sẽ đi học đến 28 tháng chạp" Mọi người đồng loạt líu lưỡi, cảm thán những học sinh ở đó cũng chăm chỉ quá đi.
Bảo Châu: "Cũng không phải tất cả mọi người đều đi học, những ai ở xa thì cũng về rồi, cho nên không phải dừng tất cả chương trình học. Chỉ những ai ở tương đối gần mới còn ở lại. Hơn nữa thầy giáo Trần cũng ở đó.
Lý Kiến Kỳ: "Em cũng phải chú ý đến sức khỏe của mình đó"
Bảo Châu: "Cái này thì em biết, nhưng chương trình học của trường em là lập thời khoá biểu, hơn nữa em chỉ có kỳ nghỉ đông này thôi, đợi đến tháng 3 khai giảng, em chỉ có thể mở chương trình học vào cuối tuần thôi. Như vậy sẽ bị thiếu thời gian. Tuy bây giờ trường của em đang hot, nhưng chính vì đang hot như vậy, nếu mà mùa hè thi cấp ba và thi đại học không đạt được thành tích tốt, thử hỏi trường của em sẽ ra sao đây? Chỉ cần nghĩ vậy thôi, em một chút cũng không dám lơ là Nếu nói như vậy, Chiêu Đệ và Lý Kiến Kỳ nghe xong cũng hiểu được vài phần.
"Cái này thì bọn chị thật sự không giúp được gì rồi, tuy nhiên bọn chị sẽ cùng em quay về" Chiêu Đệ nói. Bảo Châu nhướng mày, Chiêu Đệ mỉm cười: "Bọn chị ở nhà cũng không được hoan nghênh, không chừng còn cả đống việc đang chờ bọn chị về làm đó. Bọn chị về nhà, cũng chỉ là làm trâu làm ngựa nên không cần thiết phải ở lâu. Chị nghĩ, chỉ cần chị nói chị quay về kiếm tiền, bọn họ nhất định sẽ để bọn chị đi sớm một chút"
Chiêu Đệ đã nhìn thấu cái gia đình này.
Cái gia đình này quá là ghê tởm.
Bảo Châu: "Cũng đúng ạ"
Chiêu Đệ: "Chuyến xe lửa buổi tối là 9 giờ phải không?"
Bảo Châu gật đầu, Chiêu Đệ: "Vậy được rồi, buổi chiều bọn chị sẽ đến tìm em, sau đó chúng ta đi về cùng nhau nhé.
Về điểm này, Lý Kiến Kỳ thật sự không thể đi cùng bọn họ, bọn họ đi như vậy là quá sớm.
Cậu nói: "Đến lúc đó chúng ta gặp nhau ở thủ đô"
Bảo Châu cười gật đầu.
Đại khái là vì nhắc tới quê quán, ngoại trừ Bảo Châu ra, mấy cô gái khác đều không có nhiều cảm xúc lắm, Bảo Châu lúc này mới phản ứng lại, bọn họ đều mặc áo bông cũ trước kia chứ không mặc quần áo mới.
Bảo Châu biết năm nay bọn họ đều sẽ có áo bông mới.
Tuy nhiên suy đoán một lượt cũng có thể hiểu được, đôi khi giả nghèo còn tốt hơn là tỏ vẻ giàu có.
Chiêu Đệ nhìn thấy ánh mắt của Bảo Châu, nói: "Bọn chị không thể mặc đồ đẹp được, nếu không có thể sẽ bị mẹ chị cướp lấy, bà ấy chỉ biết nghĩ đến em trai chị thôi, nói không chừng còn phải sửa nhỏ lại cho em trai chị mặc.
Mẹ Chiêu Đệ rất muốn có con trai, hết sinh đứa này rồi lại sinh thêm đứa khác.
Bây giờ nhà bọn họ có 7 đứa con, 5 gái và 2 trai.
Con dâu thứ ba nhà họ Điền lúc nào cũng xem con trai là quan trọng.
1017 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận