Thích Ngọc Tú nhẹ giọng cười, nói: "Mẹ và cha cùng nhau đem người ta đến đồn công an, sau đó thì quen biết nhau. Sau này đồn công an khen thưởng một đồng tiền, mẹ và cha chia nhau mỗi người được 5 mao, nhưng cả hai đều không muốn lấy số tiền đó đem về nhà vì thế đã cùng đến tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa cơm, sau đó mẹ và cha lại thấy có chút để ý đến nhau..." Bảo Châu: "Ái chà chà"
Bảo Nhạc: "Tình cảm của cha và mẹ tới cũng nhanh quá đi, quả thật đến nhanh như một cơn gió lốc"
Thích Ngọc Tú trừng mắt liếc con trai một cái, nói: "Tình cảm thì làm gì có đạo lý nhanh hay chậm? Con thì biết cái gì! Dù sao mẹ cũng cảm thấy trên đời này không có ai tốt hơn cha các con.
Cha các con là người chính nghĩa lại còn biết thương vợ con, chính con đó, sau này phải học theo, tương lai được một nửa như cha con đã là tốt lắm rồi"
Bảo Nhạc dựa vào vai mẹ: "Mẹ ơi, sao mẹ có thể ghét bỏ con như vậy chứ?"
Thích Ngọc Tú: "Mẹ cũng đâu có nói sai"
Mấy người bọn họ đang ở đây nói đùa thì Bảo Sơn đến, anh cũng quen thuộc với nhà Đại Sơn, mà người vui mừng nhất chính là Trần Nham, đương nhiên khung cảnh sau đó còn náo nhiệt hơn nữa.....
Mấy ngày nay Thích Ngọc Tú cũng không nhàn rỗi cho lắm nhưng lại đặc biệt đến tìm gặp Điền Ngọc Trinh.
Còn Bảo Sơn, Bảo Châu và Bảo Nhạc cũng cùng nhau trở về trường cấp hai và cấp ba để thăm thầy cô, xoay hết một vòng cũng mất ba bốn ngày trời, cuối cùng cũng đã đến tết Nguyên Đán. Mọi người mau chóng bàn bạc ngày trở về, bọn họ còn ở lại bên này mua không ít đặc sản mang về.
Bảo Châu nói chuyện với anh họ Thích Đại Bảo, sang năm hắn có thể sẽ tới thủ đô tìm cô. Vợ Thích Đại Bảo có chút bận rộn, cứ đi hết chỗ này đến chỗ khác xem bệnh, Bảo Châu chủ động đề nghị bọn họ tới thủ đô xem bệnh, bọn họ đã chạy khắp nơi như vậy, không bằng cứ trực tiếp tới thủ đô. Thích Đại Bảo nghe xong cũng rất vui.
Thu xếp một vài chuyện ở đây xong xuôi rồi mấy mẹ con Bảo Châu cũng lên xe lửa trở về.
Bản thân bọn họ không cảm thấy, nhưng Ellen đi theo bọn họ, cậu ta thật sự cảm giác được hiện tại trong nước vẫn còn rất nghèo, nơi nào cũng không thể so sánh được với nước ngoài, nhưng anh ta cũng rất chân thành: "Tôi cảm thấy tuy hiện tại nơi này không được ổn định cho lắm, nhưng nhất định sẽ thay đổi rất nhanh thôi"
Bảo Sơn nhướng mày.
Ellen: "Người trẻ tuổi đều có tinh thần phấn chấn như vậy thì sẽ phát triển rất nhanh"
Anh ta bổ sung thêm: "Nếu chúng ta có hứng thú đầu tư trong nước, nhất định phải mau chóng đề ra kế hoạch, chỗ mọi người không phải có câu nói làm muộn chi bằng làm sớm, tôi cảm thấy rất có lý. Chúng ta không thể chờ hết thảy đều trở nên phồn hoa như vậy thì quá muộn rồi chúng ta còn có thể làm được chuyện gì nữa?"
Bảo Sơn: "Đúng vậy, tuy nhiên hiện tại tôi vừa mới bắt đầu, ít nhất cũng cần thời gian một năm nữa."
Ellen: "Khi trở về tôi sẽ lập tức soạn kế hoạch, phải làm thật mau chóng thôi"
Bảo Sơn mỉm cười gật đầu.
Tuy sắp ăn tết nhưng trên đường trở về nhà bọn họ đã bắt đầu lên kế hoạch khi về đến Hong Kong phải làm rất nhiều việc như thế nào.
Bảo Sơn như thế mà Bảo Châu cũng như vậy.
Bởi vì ở quê đã làm chậm trễ thời gian, nói là ăn tết nhưng Bảo Sơn không thể ở lại lâu, rất nhanh anh đã sắp xếp cho Ellen đặt vé máy bay trở về Hong Kong. Cái này sẽ nhanh hơn là ngồi xe lửa, sở dĩ anh vẫn ngồi xe lửa là vì muốn đi cùng Thích Ngọc Tú.
Dù sao thì cũng khó khăn lắm mới được trở về một chuyến, Bảo Sơn cùng Bảo Châu trở về trường học, giáo viên ở trường học bọn họ nhìn thấy Bảo Sơn đều rất vui mừng, đây không chỉ là vì nhà Bảo Sơn quyên tặng thư viện cho trường học, cũng không chỉ vì anh đã từng là học sinh của Bắc Đại, mà còn là vì anh thật sự là cháu của giáo thụ Lôi.
Tóm lại dù là nguyên nhân nào, mọi người cũng đều vô cùng vui sướng, Bảo Châu cũng có thể cảm nhận được tâm trạng sung sướng của Bảo Sơn.
Hai người cùng nhau rời khỏi trường học, Bảo Châu nói: "Ngày mai anh đã phải đi rồi nên không thể tụ tập cùng các bạn học được"
Bảo Sơn gật đầu, anh nói: "Không sao, anh đã nói với Vương Bằng rồi, tụi anh sẽ hẹn lại lần sau"
Dù sao cũng không phải anh không trở lại đây nữa nên Bảo Châu gật đầu, nhẹ nhàng dạ một tiếng. Xe chạy qua rạp chiếu phim, Bảo Sơn nghiêng đầu nhìn thoáng qua, anh dừng xe, nhìn nhìn vào hướng rạp, quay đầu nói: "Buổi tối chúng ta cùng nhau đi xem phim không?"
Bảo Châu: "Hả? Anh nói gì cơ?"
Hàng mi dài của cô nhấp nháy.
Bảo Sơn: "Anh thấy 8 giờ tối nay có phim Lư Sơn, chúng ta cùng nhau tới xem có được không?"
1027 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận