Tế Ninh và Trương Đào Hoa...... Thật xin lỗi vì họ còn đang hoảng hốt, chính xác là đã hoảng hốt rất nhiều ngày rồi.
Bọn họ không nghĩ tới có ngày mình còn có thể xuất bản sách, tuy chỉ là đồng tác giả nhưng như vậy đã rất tuyệt rồi! !!
Đây là xuất bản sách đó!
Nếu không phải sợ khoe ra không tốt lắm thì Thích Ngọc Linh thật sự muốn đãi tiệc rượu mời khách gióng trống khua chiêng rồi.
Còn về phần Bảo Nhạc, tuy chuyện này cậu cũng có phần tham gia nhưng đứa nhỏ này không mấy quan tâm, cậu vẫn nghiêm túc học tập như trước.
Chị gái cố gắng như vậy, anh trai ở phương xa cũng có thể đang nỗ lực, cậu phận làm em trai, chẳng lẽ cứ mãi không bằng anh chị sao?
Chuyện này không thể như vậy được!
Làm người mà không nỗ lực thì có khác gì cá mặn đâu.
Mỗi lần Bảo Nhạc nỗ lực, người phải khóc sẽ là ai đây?
Ngoài những bạn bè cùng trường, thì chính là những đứa trẻ nhà họ hàng thân thích.
Mới chơi một chút thì đã bị phụ huynh nhắc nhở: "Con nhìn Bảo Nhạc kìa, người ta học cấp ba đều có thể giành được hạng nhất toàn thị, mà người ta có bê trễ chuyện học không? Một chút cũng không có bê trễ, thói quen sinh hoạt lại còn tốt nữa, buổi sáng chạy bộ rèn luyện thân thể, buổi tối còn học đến 10 giờ. Không bắt các con phải giống con nhà người ta nhưng cũng không thể suốt ngày ăn nhậu chơi bời như thế này được."
"Con xem người ta lúc nào cũng được hạng nhất toàn thị, có lúc còn được hạng nhất toàn tỉnh. Còn con thì sao? Con nhìn lại con xem. Năm nay con được hạng nhất hay hạng nhì từ dưới đếm lên. Cũng học hành như người ta, khi còn nhỏ điều kiện gia đình người ta còn khó khăn, tại sao người ta lại làm được còn mình thì không kia chứ?"
Lúc nói những lời này, mấy đứa nhỏ đều phải nhận đòn roi từ cha mẹ.
Dẫn tới rất nhiều đứa thù hận Bảo Nhạc.
Tuy nhiên, Bảo Nhạc cũng không để bụng chuyện đó, cậu chỉ trông đến lúc mình thi đại học, lúc đó không cần phải so mình kém hơn anh chị nữa.
Khoảng cách đến kỳ thi đại học chỉ còn hơn một năm nữa thôi! Cố lên nào!
Bảo Nhạc vì kỳ thi đại học năm sau mà phấn khởi, còn Bảo Châu vì kỳ thi đại học năm nay mà nỗ lực, thời gian trôi qua thật mau, chớp mắt đã đến mùa hè, ba ngày trước kỳ thi đại học, Bảo Châu tổng kết lại cho tất cả học sinh tham gia lớp luyện thi của trường.
Cô hệ thống lại những kiến thức trọng tâm, hơn nữa còn nói rất nhiều về quy tắc trường thi. Đây mới là lần thi thứ ba sau khi khôi phục thi đại học, thật sự có rất nhiều giáo viên còn chưa tổng kết ra quy luật là gì, rốt cuộc mới là lần thứ ba thi đại học, tính toán đâu ra đấy thì mới có một năm rưỡi, thật sự mọi người còn chưa bắt kịp tiết tấu.
Lúc này chương trình học của Bảo Châu thật sự rất hữu dụng.
Tóm lại học sinh bỏ ra số tiền lớn để đến đây học nhưng được lợi không hề ít.
Cũng như vậy, học sinh thi cấp ba cũng có được đãi ngộ tương tự, những đứa trẻ mong chờ vào tương lai cuối cùng cũng bước vào trường thi.
Bọn họ thi ở trong trường thi, nhưng Bảo Châu lại có cảm giác bọn họ "thi" ở ngoài trường thi. Tóm lại ở đâu thì tâm trạng cũng đều giống nhau.
Quan Tâm hỏi Bảo Châu: "Kế hoạch chiêu sinh mùa hè của chúng ta vẫn tiếp tục sao? Có yêu cầu điều chỉnh chỗ nào không?"
Bảo Châu: "Chia làm kỳ 1 với kỳ 2, kỳ 1 sẽ dựa theo tiến độ bình thường như hiện nay, kỳ 2 thì phải chờ xem thành tích của mọi người"
Quan Tâm: "Được thôi"
Kỳ nghỉ hè tươi đẹp nhất của học sinh đã bắt đầu rồi, Bảo Châu và bọn họ cũng bắt đầu bận rộn. Bởi vì Bảo Châu nghỉ mà không thể về nhà nên Thích Ngọc Tú dẫn theo con trai tới thủ đô thăm Bảo Châu.
Từ khi Bảo Châu tổ chức trường học, đây là lần đầu tiên bọn họ đến.
Bọn họ đều không nói cho Bảo Châu biết trước mà trực tiếp ngồi xe đến đây.
Hai người đứng ở cổng trường, Bảo Nhạc nhìn bảng hiệu: "Trường luyện thi Trác Tuyệt".
Cậu nói: "Cái tên không tệ chút nào.
Còn chưa kịp đi vào đã thấy có rất nhiều người lui tới, hình như đúng lúc tan học tiết một, có ít thời gian nghỉ ngơi, mọi người cùng nhau đi ra ngoài, ríu ra ríu rít đi tham quan khắp nơi, lại phát hiện vườn trường cũng rất đông người.
Trong sân này thì không có hoạt động gì, chủ yếu mọi người đến đây hoạt động chân cẳng một chút.
Thường đi thành hai người nắm tay trò chuyện với nhau.
Bảo Nhạc nhìn, cảm thán: "Không ngờ rằng chị cũng có rất nhiều tài năng"
Thích Ngọc Tú đắc ý nhấp miệng, nói: "Con gái của mẹ rất lợi hại"
Đây chính là con gái cô ấy, cô con gái vừa hiểu chuyện lại vừa đáng yêu, có khả năng không phải cũng là chuyện rất bình thường sao?
Cô ấy nói: "Con..."
Đang định nói chuyện thì cảm giác được một trận gió ập tới.
Mùa hè để mà có một trận gió ập tới thật không dễ dàng.
Bảo Nhạc vừa quay đầu lại thì nhìn thấy một đứa con trai chạy vọt vào trong trường học, chính là hắn chạy nhanh quá nên mang đến một trận gió: "Hiệu trưởng, hiệu trưởng...... Tin tức tốt đây, Trạng Nguyên thủ đô ban xã hội là Lý Mộng ở trường học bổ túc của chúng ta!"
1013 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận