Trong lúc đợi Lâm Tiếu Tiếu lên thuyền, nhìn lại bên bờ biển thì con chó vẫn lười biếng, nó không hề động đậy.
Lâm Tiếu Tiếu im lặng cởi áo khoác ra.
Anh trai: "Con gái các em thật là kỳ lạ, trời nóng thế này còn mặc dày như thế, tôi đã gặp qua rất nhiều cô gái,......"
Lâm Tiếu Tiếu nhấp môi không nói tiếp, nếu không phải cô ấy phơi nắng một lát sẽ bị dị ứng thì cũng không đến mức như vậy.
Anh trai là một người hay lảm nhảm, Lâm Tiếu Tiếu thấy anh trai này cứ nói liên hồi, hỏi: "Anh trai à, còn bao lâu nữa thì tới nơi?"
Tiểu Hắc cũng khá hài lòng với cách gọi anh trai này, cậu cảm thấy cũng có chút biểu hiện khách khí, tâm trạng không tệ mà trả lời: "Còn cỡ sáu tiếng đồng hồ nữa.
"Nhiều như vậy sao! ?" Lâm Tiếu Tiếu kinh ngạc, cô ấy không thể tưởng tượng nỗi mà nhìn anh trai đi thuyền đánh cá, hỏi: "Sáu tiếng đồng hồ lận sao?"
Anh trai đắc ý liếc mắt nhìn cô ấy một cái: "Đây là đối với tôi, nếu đổi lại là người khác thì phải hơn tám tiếng đồng hồ. Tôi có một biệt hiệu đó là cá mập trên mặt biển. Em có hiểu không? Nó có nghĩa là rất mau!"
Lâm Tiếu Tiếu gật đầu: "Nghe anh nói sơ qua thì tôi cũng đã hiểu rồi.
Thuyền đánh cá đi rất nhanh, nước biển đã sớm bắn khắp người cô ấy, cô vội ngồi vào bên trong.
"Em gái à, đây là lần đầu tiên em tới đảo sao? Là thăm người thân sao?" Anh trai cảm thán, tuy nhiên rất mau biểu cảm lại trở nên vui vẻ phấn chấn: "Tôi có thể bật mí với em, trên đảo chúng ta có rất nhiều đồ vật......
Lâm Tiếu Tiếu: "
Cô ấy rốt cuộc không thể nhịn được nữa: "Tôi là người địa phương"
Cô ấy tiếp tục nói: "Tuy tôi ở trong thành nhưng tôi là người địa phương, cha mẹ trong nhà cũng ở trên đảo, anh trai đây chắc cũng đã gặp qua?"
Anh trai:
Anh trai nhìn chằm chằm Lâm Tiếu Tiếu từ trên xuống dưới, hình như nhận ra được bóng dáng có vài phần quen thuộc. Rốt cuộc cũng xác nhận người trước mắt đúng thật là người địa phương, tuy nhiên nghe xong câu này càng khó nói: "Em có phải là con gái nhà họ Lâm không?"
Lâm Tiếu Tiếu gật đầu: "Ừ"
Anh trai cười xấu hổ, đúng thật là rất xấu hổ.
Rốt cuộc thì bây giờ anh trai cũng chịu im miệng, không biết có phải là do xấu hổ hay không, mà thuyền đánh cá chạy thình thịch chỉ trong năm giờ là đã tới rồi, anh trai lặng lẽ móc ra một quyển sổ, ghi chép lên đó, mỉm cười kích động: "Tôi đã phá vỡ được kỷ lục.
Lâm Tiếu Tiếu:
Lâm Tiếu Tiếu mới vừa xuống khỏi thuyền đánh cá đã nghe thấy từ rất xa có người kêu cô ấy: "Con gái!"
Lâm Tiếu Tiếu vừa nghe thấy tiếng gọi thì ném hành lý xuống mà chạy, chẳng khác nào một cô bé chốn hoang dã, không có chút phong thái trầm ổn nào: "Cha!"
Cô ấy chạy nhanh đến phía trước, vui vẻ ôm chặt lấy người đàn ông trước mặt: "Cha, cha tới đón con sao?" Cha Lâm vui cười hớn hở: "Cha không đến đón con thì chẳng lẽ là để con gái cha tự đi về sao? Được rồi, hãy mau chóng về nhà thôi, mẹ con đã làm sủi cảo thịt cho con rồi đó, đi thôi nào!"
"Để con lấy hành lý......"
Cha Lâm: "Để cha lấy, để cha lấy. Xem này, đây là cái máy kéo của nhà mình mua để cho con cảm nhận một chút sự sung sướng của việc có xe.
Lâm Tiếu Tiếu: "Ồ wow!"
Cô ấy cổ động nói: "Cha, mắt nhìn của cha thật là tốt đó nha.
Cô vội leo lên xe, cảm giác vui sướng khi leo xuống từ thuyền đánh cá thình thịch ban nãy, bây giờ lại biến thành vui sướng khi được leo lên chiếc máy kéo thình thịch, cha Lâm vô cùng đắc ý. Hiện tại cũng không có nhiều người có khả năng mua nổi máy kéo cho lắm.
Máy kéo chạy thình thịch hơn nửa tiếng đồng hồ, vòng qua cánh rừng tươi tốt rồi mới về đến cửa nhà.
Lâm Tiếu Tiếu liếc mắt nhìn xung quanh, phát ra âm thanh cảm thán kinh ngạc: "Wow, nhà mình đúng là trông không tồi nha.
Cha Lâm cười đắc ý: "Đương nhiên rồi, căn nhà cũ trước kia không ở được nữa, cha đã sửa lại toàn bộ, con thấy thế nào?"
Mẹ Lâm từ trong nhà hình như đã nghe được âm thanh của máy kéo, vội vàng chạy ra đón: "Con gái của mẹ..."
Lâm Tiếu Tiếu vui vẻ ôm chầm lấy mẹ, nói: "Cô Du có nhớ con không?"
Mẹ Lâm cũng ôm lấy con gái, nói: "Sao mà không nhớ con được? Cả ngày hôm nay mẹ đều ngóng trông con mà không thấy bóng dáng con đâu cả, con nói xem con như vậy có đáng bị trách móc không đây? Đợi khi cha mẹ làm xong hết việc rồi cuối cùng con mới chịu trở lại. Cái đứa nhãi ranh này, mẹ thấy con chính là đang cố ý làm vậy đấy.
Lâm Tiếu Tiếu cười, làm nũng: "Không có đâu mà mẹ, con còn phải bàn giao hết việc trong tay cho xong mà, bằng không người ta nói xấu sau lưng con thì sao?"
Cô ấy đứng ở sân, nói: "Để con nhìn thử, con nhìn thử nhà mới của chúng ta xem nào? Đứng ở cửa liếc mắt xem qua một lượt thì thấy một cái trạch viện, gạch xanh ngói đỏ tọa lạc ở giữa rừng cây, nếu so với nhà lầu trong thành thì thoạt nhìn cũng xem như là nhà cao cửa rộng.
1084 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận