Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 661: Chương 661

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Trong lòng bọn họ hiểu rõ tình huống tiếp theo là gì, tuy trên mặt đương nhiên không biểu hiện ra có gì là lo lắng, nhưng người ngoài không biết những tính toán về sau của bọn họ, chỉ cho rằng nhà bọn họ là định liệu từ trước.
Vợ Đại Sơn không nhịn được nên nói ra danh ngôn giang hồ: "Đúng là trâu bò mà.
Thích Ngọc Tú cười: "Nếu chị ở bên kia canh cổng cũng tốt, ít nhất Bảo Nhạc có thể ăn ngon một chút"
Vợ Đại Sơn mờ mịt gật đầu sau đó dạ một tiếng. Rất nhanh cô lại hỏi: "Vậy tiền lương của chị sẽ tính như thế nào?"
Hiện tại không có cách nói mấp mé, mọi người đều có thói quen nói chuyện thẳng thắn, tò mò cái gì thì lập tức hỏi ngay.
Thích Ngọc Tú: "Mỗi tháng mười tám đồng tiền nhưng cơm ba bữa thì ăn ở nhà ăn, không cần tiền cũng không cần phiếu. Chủ nhật thì được nghỉ."
"A! !!" Vợ Đại Sơn lại thấy chấn động rồi, hôm nay cô ta cứ thét chói tai như gà la vậy.
"Sao, sao lại có thể tốt như vậy chứ ạ?"
Mười tám đồng tiền đã không phải là ít lại còn được bao cơm tháng, như vậy cả năm, tiền này không phải đều để dành hết rồi sao?
Vợ Đại Sơn chân thành cảm thán: "Trong thôn này đàn bà ngốc đều cảm thấy đọc sách là vô dụng, chị nhìn xem, đây mà là vô dụng sao? Cái này không chỉ là hữu dụng mà còn có thể giúp đỡ được cho người trong nhà. Chị Tú à đã đến lúc chị hết khổ rồi."
Thích Ngọc Tú cười, nói: "Đúng vậy, bản thân chị cũng chưa từng nghĩ đến còn có chuyện tốt như vậy"
Thích Ngọc Tú không hề lừa gạt vợ Đại Sơn, đương nhiên cũng không sợ cô ta nói ra ngoài, nếu không muốn cô ấy nói ra ngoài, Thích Ngọc Tú sẽ nói thẳng ra, nhưng cô lại không nói, tại vì tin tưởng vợ Đại Sơn nên sẽ cảm thấy không sao cả. Quả nhiên rất nhanh chóng, người trong thôn đều đã biết tin này.
Sở dĩ vợ Đại Sơn đi lải nhải khắp nơi thật ra cũng là vì muốn lấy lại mặt mũi cho Thích Ngọc Tú. Ai bảo mọi người ở sau lưng bàn ra nói vào, khinh thường Thích Ngọc Tú làm gì cơ chứ. Có vài người hoàn toàn không nghĩ xem bản thân mình đã tốt hay chưa, càng không nghĩ xem mình đã bằng được ngón chân người ta hay chưa, mà cứ luôn cảm thấy người ta không được chỗ này không được chỗ kia, chỉ biết đọc sách mà không làm được gì. Đọc sách rồi có làm được gì hay không thì cũng không đến lượt bọn họ phán xét.
Bây giờ mấy đứa con tranh giành thể diện cho người trong nhà, cô ta cũng vội nói cho mọi người cùng biết mới được.
Nhờ sự tuyên truyền của vợ Đại Sơn, người trong thôn rất nhanh đều đã biết chuyện. Rất nhiều người lập tức vừa hâm mộ vừa ghen ghét.
Trước kia mọi người đều cảm thấy cuộc sống của Thích Ngọc Tú quá khốn khổ, thật không dễ dàng chút nào. Nhưng từ khi Bảo Sơn và Bảo Châu thi vào đại học, mọi thứ đã thay đổi.
Hiện tại thì...... không cần phải bàn tới nữa.
Vừa có công việc ngon lành, vừa có thể diện nữa chứ.
Một người phụ nữ không cần phải làm gì, chỉ canh cổng thôi đã được trả mười tám đồng tiền còn được bao ăn uống, sao lại có thể có được chuyện tốt thế này?
Có người phản ứng nhanh, họ ngay lập tức nghĩ đến thành tích tốt thật đúng là không chỉ có lợi cho bản thân, mà còn mang lại lợi ích cho người trong nhà.
Lý Kiến Kỳ chính là dựa vào thành tích tốt mới có thể thi đậu cương vị công nhân. Cậu tham gia thị đại học, cái công việc công nhân này lại được nhường cho em trai mình.
Còn nhà họ Điền, Điền Chiêu Đệ đã dẫn theo ba đứa em gái.
Ngay cả Thích Ngọc Tú, ba đứa con cũng đã mang lại cho mẹ mình một công việc ngon lành trong thành. Còn có chị cả của Thích Ngọc Tú là Thích Ngọc Linh...... Bởi vì chị em bọn họ thường xuyên qua lại, mọi người cũng biết con trai cô ấy thi vào đại học, chuyện trước đây cũng được nhắc tới...... Có thể thấy được nhiều bằng chứng như vậy thì chắc chắn học giỏi mang lại lợi ích là điều hiển nhiên. Không chỉ bản thân có được những ngày tháng tốt đẹp, người trong nhà cũng được hưởng ké theo.
Trong lúc nhất thời dường như nhà nào cũng thúc giục con mình học hành thật giỏi. Kỳ thi cuối kỳ đã kết thúc được một thời gian, vốn dĩ mọi việc đều đã xong, có những đứa trẻ thi không tốt nhưng vẫn ham mê chơi điên cuồng thì đột nhiên bị người lớn trong nhà bắt về nhà cho bằng được, đánh cho một trận tơi bời. Đứa trẻ bị đánh nên òa khóc, sao người lớn lại có thể làm như vậy!
Lúc học ở ban xoá nạn mù chữ, người lớn đều hùa nhau lười biếng nên dùng đủ mọi thứ mánh, vậy mà đến lúc giáo dục con cái nhà mình lại không nói như vậy, trên cơ bản mọi người vô cùng thống nhất: "Năm đó cha rất thích học, đáng tiếc điều kiện lúc ấy không tốt, không phải là lúc thích hợp, có muốn học hành thật tốt, thật chăm chỉ cũng không có cơ hội. Trẻ con bây giờ may mắn như vậy, sao lại không lo học hành cho tốt? Con như thế sẽ khiến cha mẹ thất vọng đó có biết không?"
"Năm đó mẹ là người thông minh nhất, ham học nhất..."
Mấy người này giáo dục con cái, cơ bản đều bắt đầu như vậy.
Nhưng trẻ con có tin hay không, thì thật khó nói.
1106 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận