Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 888: Chương 888

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
Có thể nói chuyện này chỉ là một bằng chứng nữa cho thấy nếu xúc phạm Tập đoàn Tứ Hải của ông chủ Lôi có thể sẽ không có chuyện gì, nhưng một khi đã xúc phạm tới Trác Tuyệt của Lôi phu nhân thì đó sẽ là kết cục thảm hại.
Suy nghĩ tư duy của Khương Việt có khuynh hướng tương đối lợi hại hơn, một khi đã đến cộng đồng này liền nghĩ đến Trác Tuyệt, lại nghĩ tới những chuyện hậu kỳ, cô cười nhẹ, nói: "chúng ta sống trong tòa nhà nào ạ?"
Cô Lam tất nhiên sẽ không đích thân đưa cô đến đây, là tiểu trợ lý của Lam tiểu thư - tên là Hoa được phái đến, cô nói: "Chúng ta ở tòa hai lầu mười bảy, nằm ngay hướng mặt tiền ạ"
Xe rẽ vào tòa nhà thứ hai ở tầng dưới, cô nói: "Mau đi thôi.
Một vài người xuống xe chuẩn bị lên lầu thì thấy một chiếc xe cảnh sát chạy tới phía sau. Khương Việt quay đầu nhìn lại, xe cũng đậu vào chỗ để xe, một người thanh niên bước xuống, anh ta mặc cảnh phục, chỉ liếc mắt nhìn bọn họ một cái, gật đầu coi như chào hỏi rồi dẫn đầu vào tòa nhà. Khương Việt vào thang máy, Hứa Đình ở bên cạnh chuẩn bị bấm thang máy. Lúc này trợ lý của Lam tiểu thư rất khách khí chào hỏi một tiếng với vị hồi nãy: "Cảnh sát Đường"
Chắc chắn họ đã biết nhau từ trước. Cảnh sát lại nhìn quét qua Khương Việt vài cái, nói: "Người mới của công ty cô đây sao?"
Trợ lý của Lam tiểu thư khéo léo mỉm cười: "Đúng vậy, ngài yên tâm đi ạ, cô Khương đây sẽ không làm ảnh hưởng gì đến cảnh sát Đường đâu ạ."
Cảnh sát đáp lại nhàn nhạt: "Tôi không ảnh hưởng đến người khác là tốt rồi"
Mọi người đều đến tầng số mười bảy, hai người lần lượt sống ở bên trái và bên phải. Khi vào bên trong, Hứa Đình nhỏ giọng hỏi: "Chị Hoa à, người này đây là hàng xóm hả? Em tưởng bên này đều là người của công ty chúng ta thôi chứ"
Cô Hoa đáp: "Tuy rằng khu nhà này không bán ra cho người ngoài, nhưng cũng có một số ít người khác. Có điều hai em không cần quá lo lắng, vì em đã được an bài ở khu này, chắc chắn sẽ không có bất kỳ tay săn ảnh hay người hâm mộ nào có thể đến đây quấy rầy em được đâu" Khương Việt nhìn quanh căn nhà, tất cả đều được trang hoàng rộng rãi, đồ đạc trong nhà và mọi thứ đều đã hoàn thiện.
Cô ấy cười và nói: "Cảm ơn chị rất nhiều".
Cô Hoa: "Không cần cám ơn làm gì cả, nếu có chuyện gì thì liên hệ trực tiếp với chị. Ở đây không cần lo lắng về nước, điện, ga, cứ yên tâm mà sử dụng đi nhé"
Khương Việt: "Dạ được ạ."
Trợ lý của Lam tiểu thư cũng không ở lại lâu, cô nhanh chóng rời đi, Khương Việt và Hứa Đình nhìn xung quanh, Hứa Đình nói lắp bắp: "Căn nhà này là 200 mét vuông đúng không ạ?"
Khương Việt: "Nhất định là phải hơn hai trăm mét vuông"
Hứa Đình nghĩ về giá nhà ở của thủ đô và nghĩ về giá thuê nhà của thủ đô, cô chỉ biết im lặng.
Vị trí này, khu vực này, trang trí này, không biết có phải là tầm năm mươi ngàn đồng tiền một tháng thuê đổ lại hay không. Hứa Đình cũng không rành về giá tiền thuê nhà, vì vậy liền suy đoán trong bụng, lương hàng tháng của cô là hai mươi hai ngàn đồng tiền, dường như hoàn toàn không đủ để thuê một phòng.
Nhưng nghĩ lại, cô có thể theo Khương Việt đến đây sống ở một nơi tốt đẹp như vậy mà không tốn một đồng nào, Hứa Đình lại cười đắc ý.
Cô ấy nói: "Điều khôn ngoan nhất mà em đã làm là trở thành trợ lý của chị, chị Khương à.
Khương Việt bật cười thành tiếng.
Hai người nhanh chóng giải quyết ổn thỏa, ngày hôm sau Khương Việt đi ra ngoài, cô gặp lại người cảnh sát ngày hôm qua, cô chủ động chào hỏi hàng xóm: "Xin chào, tôi là người mới đến khu vực này sinh sống. Tôi ở nhà kế bên, tôi họ Khương, tôi tên Khương Việt.
"Còn tôi là Đường Chính Viễn.
Khương Việt nhìn lướt qua quần áo của anh ta một lúc, Đường Chính Viễn bổ sung thêm nói: "Tôi là cảnh sát.
Khương Việt phát ra một tiếng cười, khẽ nói: "Tiểu diễn viên.
Đường Chính Viễn nhìn Khương Việt thêm một cái và nói: "Tôi biết, mẹ tôi rất thích xem phim của cô."
Khương Việt: "......"
Chắc là cô Lam nói đúng rồi, phim của cô ấy đạt đến quốc dân độ mà.
Đường Chính Viễn đi thang máy trực tiếp đến bãi đậu xe dưới đất, Đường Chính Nguyên lái xe đi, Hứa Đình thì thào: "Này anh.."
Khương Việt trầm ngâm gật đầu, vốn dĩ cô cũng không cảm thấy giữa bọn họ và tên hàng xóm này sẽ có qua lại gì với nhau, nhưng thật tình cờ, không được bao lâu thì bọn họ lại gặp nhau. Khương Việt vì mối quan hệ của Bảo Châu và bọn họ, để có được mấy con tem của thời đại đó, cô ấy về cơ bản sẽ lấy ra ngay khi nhúng tay vào, sau đó đổi lấy vàng thỏi.
Có điều loại sự tình này không thể để cho Hứa Đình biết được, cho nên cô thường hay đích thân đi đến ngân hàng.
Kết quả là...... gặp phải cướp bóc. Khương Việt thật sự cảm thấy không thể oán trách được xã hội, cô thật là xui xẻo mà. Cô còn chưa lên xe, không biết từ đâu lao tới một con dao của nam thanh niên chĩa với cô, một phát giật túi xách của cô trên đường sau đó chạy trốn, Khương Việt trong phút chốc: "Cướp! Cướp! Bớ người ta có ăn cướp..."
1023 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận