Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 840: Chương 840

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
Một lát sau trong nhà liên tục vang lên tiếng ho khan cùng âm thanh mọi người bắt đầu rời giường. Người phụ nữ đứng tuổi là mẹ của A Đào, bà bới từng phần cơm cho mọi người trong nhà, đến phiên chồng, con trai lớn và con trai thứ hai thì rõ ràng được bới nhiều hơn, trong khi chính mình cùng mấy người phụ nữ và con nít trên bàn thì lại ít hơn hẳn.
Mẹ A Đào thầm thở dài một hơi trong lòng, nói: "A Đào, hôm nay thời tiết không được tốt lắm, con tranh thủ đi sớm một chút đi.
A Đào ngập ngừng a một tiếng, mà lúc này mẹ A Đào cũng không để ý đến cô mà đang tập trung dặn dò ba người đàn ông chuẩn bị đi làm: "Hôm nay trời lạnh, mọi người đi biển đánh cá nhớ chú ý mặc nhiều một chút đó"
Nói đến đây thì trong lòng lại không nén được cảm giác chua xót, với điều kiện trong nhà lúc này cho dù bọn họ muốn mặc nhiều cũng không có. Nhà bọn họ ở trong thôn nhỏ dọc bờ biển, điều kiện đất đai ở đây thật sự không tốt lắm, mấy năm nay bọn họ còn có thể chống đỡ được đều là dựa vào việc đi đánh cá.
Bây giờ nhà nước đã cho nhận thầu hoặc tư nhân tự làm một mình, nhưng nhà bọn họ không mua nổi thuyền nên chỉ có thể đi theo người khác, đến nay bọn họ vẫn còn đang để dành tiền mua một chiếc thuyền đánh cá nhỏ.
Mà trong nhà có con gái út A Đào rất ham mê đọc sách, cô còn đang đi học. Trong nhà con trai lớn có hai đứa nhỏ, đứa lớn cũng đã đến tuổi phải đi học; con dâu nhỏ lại đang bầu thêm đứa nữa, thời gian này chính là lúc khó khăn nhất. Bọn họ muốn để dành tiền cũng không để dành nổi dưới tình cảnh này. Không chỉ không để dành tiền được mà còn phải mượn nợ thêm ở bên ngoài.
Chẳng hạn như lúc ăn cơm này, mẹ A Đào cũng hy vọng người trong nhà đều có thể ăn no nhưng điều kiện có hạn, chỉ có thể để người có sức lao động trong nhà ăn nhiều thôi, dù gì bọn họ cũng phải đi biển đánh cá. Mẹ A Đào nghĩ linh tinh một hồi lại thở dài một hơi.
Năm nay A Đào thi đại học, nhà cô vì nộp học phí cho cô mà thiếu nợ bên ngoài. A Đào không muốn học tiếp nữa, cô không muốn đến trường, dù có đến trường thì cô cũng không thể thi đậu được, hai ba tháng cuối không đi học thì cuối cùng cũng lấy được một cái bằng cao trung, một đứa con gái tốt nghiệp cao trung là tốt lắm rồi.
A Đào muốn làm như vậy nhưng cha mẹ A Đào đều không đồng ý.
Bọn họ đều hy vọng A Đào có thể nỗ lực một chút, tranh thủ thi đậu đại học chuyên khoa càng tốt. Dù sao thì cô cũng là hy vọng gần như duy nhất giúp nhà bọn họ thay đổi địa vị.
Hơn nữa mẹ A Đào cũng có suy nghĩ riêng, con gái bà nếu sớm đi ra ngoài làm việc, sợ là đến cuối cùng cũng giống bà, vì cơm áo gạo tiền mà bôn ba, sinh hoạt hằng ngày của bà cũng như tất cả mọi người trong thôn đều đã như vậy rồi nên bà hy vọng con gái có thể có được một cuộc sống tốt hơn.
Về chuyện A Đào đi học, trong nhà mỗi người đều suy nghĩ của riêng mình, từ anh trai đến chị dâu của A Đào cũng có nghĩ tới vấn đề này. Ai cũng thấy cháu trai nhỏ của A Đào cũng đã đến tuổi muốn cắp sách tới trường. Nhưng nhà bọn họ còn chưa có phân gia (), họ có muốn cái gì thì khả năng khó mà có thể đáp ứng được.
[Chú thích: ( ) Phân gia: Vốn là thân thuộc sinh sống cùng nhau, đem của cải trong nhà chia ra, mỗi người thành một nhà riêng. Hai bên phân li, mỗi bên làm theo ý mình.
A Đào biết vậy nên càng phải cố gắng học thật tốt để có một tương lai tốt hơn. Nhưng cô còn phải nhanh chóng làm việc nhà nên thời gian dành hoàn toàn vào việc học rất ít, bản thân cô cũng biết năng lực của mình, trí thông minh có hạn lại không có nhiều thời gian ôn tập, mặc dù mỗi ngày cô đều học đến khuya nhưng như vậy vẫn không đủ.
Trong lòng A Đào chua xót nhưng vẫn ráng nói: "Mẹ à, con sẽ cố gắng"
Mẹ A Đào gật đầu, A Đào nhanh chóng sắp xếp sách vở đến trường học, cô là một trong số ít học sinh không ở lại ký túc xá, vì trong nhà quá khó khăn nên cô tình nguyện mặt dày chịu đựng mọi người bàn tán chứ không lãng phí tiền vào việc này.
Cũng may trường học cũng thông cảm cho hoàn cảnh gia đình khó khăn của bọn họ nên không có ép buộc.
Không may là bởi vì vậy mà A Đào trễ giờ tự học lúc sáng sớm, điều này nhất định sẽ làm ảnh hưởng tới thành tích của cô, buổi sáng A Đào vẫn bất chấp rửa chén xong mới nhanh chóng cắp sách chạy đến trường. Mỗi ngày cô luôn phải chạy bộ để đến trường sớm nhất có thể. Chạy bộ từ nhà cô đến trường mất tầm một tiếng, mà hôm nay A Đào ra khỏi nhà sớm hơn mọi ngày nên đến lớp lúc giờ tự học vừa mới kết thúc, bình thường cô đều đến lúc tiếng chuông vang lên. A Đào thở hổn hển ngồi vào chỗ, A Phượng ngồi cùng bàn nhìn dáng vẻ cô mỏng manh như thể một trận gió cũng có thể thổi bay, không nhịn được nói: "Hay cậu ở trọ lại trường đi? Giờ này cậu chỉ ăn có một chút rồi chạy bộ đến đây, đồ ăn cũng tiêu hóa hết rồi còn sức đâu mà học.
1036 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận