Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 832: Chương 832

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
Từ nhỏ đến lớn nhà Bảo Châu chưa bao giờ tụ họp được đông vui như thế này.
Trên cơ bản chỉ có bốn người, lâu lâu thì dì cả cũng sẽ đến nhưng dì cả cũng có gia đình riêng của mình, vậy nên mọi năm cũng không náo nhiệt cho lắm. Nhưng năm nay ăn tết đã hoàn toàn khác, trong nhà náo nhiệt như cái chợ bán thức ăn, đặc biệt là sau khi cả nhà dì cả và cậu cả đến, mỗi ngày đều đi ra ngoài chơi nhưng vào lúc chạng vạng thì trở về, Bảo Châu không thể tranh được quyền nói chuyện.
Bởi vì ở đây có quá nhiều người.
Lúc này cô mới cảm nhận được thế nào là đại gia đình. Bảo Châu chưa từng cảm nhận được năm mới sum họp và đoàn viên như vậy, thế nên bây giờ cô cảm thấy rất thú vị.
Đương nhiên rồi, tuy thú vị nhưng nếu ngày nào cũng cho Bảo Châu sống cuộc sống như vậy thì cô cũng không vui. Lâu lâu một lần vui chơi quây quần thì sẽ thấy vô cùng vui sướng, nhưng nếu nhiều quá sẽ rất đáng sợ. Cô chính là người mâu thuẫn như vậy, thích náo nhiệt nhưng không thích mỗi ngày đều náo nhiệt như vậy.
Bảo Sơn là người hiểu Bảo Châu nhất, mỗi ngày vào lúc chạng vạng anh đều kéo Bảo Châu ra ngoài tản bộ, hai người tay trong tay đi đến những nơi không có người, cách đó không xa cũng có người ra công viên đi bộ, năm mới nên công viên cũng có không ít trẻ con, chơi xe trượt băng, chơi con quay vô cùng vui nhộn.
Bảo Châu lại nhét tay vào túi áo Bảo Sơn, Bảo Sơn lại lén lút nắm tay Bảo Châu trong túi áo.
Bảo Châu nhỏ giọng nói với Bảo Sơn: "Rõ ràng là chúng ta đang hẹn hò, nắm tay thôi còn phải giấu giếm như vậy, em cảm giác giống như đang lén lút vậy"
Bảo Sơn: "Xã hội chính là như vậy, dù sao thì cũng không phải giống như chỗ chị Khương Việt Bảo Châu dạ nhẹ một tiếng, Bảo Sơn không nghe rõ, hỏi: "Em nói sao cơ?"
Bảo Châu dừng bước, cô nhìn về phía anh, nói: "Vậy ở bên chỗ anh thì sao? Chỗ anh không phải tương đối thoải mái sao?"
Cô đã xem qua rất nhiều phim Hongkong, đối với thời đại này thì ít nhiều cô cũng hiểu được một ít.
Bảo Sơn nhìn Bảo Châu chăm chú, đột nhiên bật cười, nói: "Em đang lo lắng anh bị người khác bắt cóc à?"
Bảo Châu nhìn trời, mũi chân vạch tới vạch lui trên mặt đất, nói: "Không có... Em không có ý đó. Cô ngẩng đầu, nghiêm túc nói: "Em cũng rất xuất sắc mà vậy thì có gì mà em phải sợ?"
Bảo Sơn cười lớn hơn nữa, đưa tay xoa đầu cô, nói: "Đúng vậy, em xuất sắc như vậy, anh mới là người phải lo lắng, em lo lắng cái gì? Anh không thích người khác, anh chỉ thích em thôi.
Rõ ràng Bảo Sơn là người cực kỳ trầm ổn, với người xa lạ anh rất ôn tồn và ít nói, nhưng khi ở trước mặt Bảo Châu thì anh lại là một người rộng rãi như ánh mặt trời.
Anh nói: "Người khác không có chút quan hệ nào vượt ngoài giới hạn với anh cả.
Khóe miệng Bảo Châu hơi cong lên, Bảo Sơn nhìn gương mặt tươi cười của cô, đột nhiên nói: "Chúng ta kết hôn đi có được không em?"
Bảo Châu ngẩn ra, cô đột nhiên dừng bước, không thể tưởng tượng được mà nhìn Bảo Sơn, Bảo Sơn nghiêm túc: "Bảo Châu à chúng ta kết hôn với nhau nhé"
Bảo Châu ngơ ngác ra, tại sao người này lại đột nhiên đưa ra vấn đề này vậy chứ, cô nói lắp: "Kết kết kết...... Kết hôn? Anh nói gì vậy hả!"
Trong lúc nhất thời thì giọng nói quê hương vang lên.
Bảo Sơn: "Chính là anh muốn cùng em mãi mãi ở bên nhau.
Bảo Châu rút tay mình ra, đè lên ngực, nói: "Anh đừng làm em sợ nha.
Bảo Sơn nhướng mày, nghiêm túc: "Tại sao anh lại phải dọa em kia chứ? Chúng ta kết hôn thì có vấn đề gì sao?"
Anh cười, ôn nhu nói: "Anh cảm thấy như vậy thật sự không tồi.
Bảo Châu: "Anh để em suy nghĩ thêm một thời gian nữa.
Cô có chút khẩn trương, ánh mắt phiêu phiêu, ý đồ nói gần nói xa: "Cái kia...... Năm nay không phải năm tuổi của anh sao?"
Bảo Sơn: "Vậy thì có liên quan gì chứ?"
Bảo Châu: "Ông nội đã nói là năm tuổi không thích hợp để kết hôn.
Cô nói: "Đó là lý do năm nay chúng ta không thể kết hôn được"
Ngay sau đó lại nhanh chóng bổ sung: "Sang năm là năm tuổi của em thì cũng không thích hợp" Không biết vì sao khi nói ra những điều này cô lại cảm thấy có chút mất mát, nhưng mà tim lại không đập nhanh như vậy, hình như rốt cuộc cũng tìm được một lý do thích hợp. Bảo Sơn nhìn Bảo Châu, nói: "Em có biết không? Anh đã từng nói qua những lời này"
Bảo Châu trợn mắt: "Anh xem, anh xem."
Bảo Sơn: "Chỉ là sở dĩ anh nói như vậy là bởi vì chúng ta không ở cùng một thành thị. Anh nghĩ chúng ta sẽ kết hôn muộn một chút chứ không phải trong lòng thật sự muốn như vậy Bảo Châu lập tức nói: "Vậy sao anh lại biết chúng ta có khả năng kết hôn muộn?"
Bảo Sơn: "Anh không biết, anh chỉ là đề phòng trước vậy thôi, miễn sao người ta không nói chúng ta chia tay là được rồi. Emm không ở bên kia nên không nhìn thấy mấy cái tin tức đó, nhưng anh không muốn mấy tin tức như vậy tồn tại, điều đó làm phá hỏng tâm trạng của anh. Anh đã sớm nói trước mặt người khác, sớm đã đề phòng rồi, khẳng định những tin đó sẽ không truyền ra. Như vậy cho dù chúng ta không gấp rút kết hôn thì cũng sẽ không có ai nói chúng ta chia tay. Đương nhiên trước khi nói cái gì thì cũng phải tìm người xem qua, hoàn toàn không có vấn đề duyên trời tác hop."
1049 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận