Tuy đã bỏ đi rồi, cô ta lại cầm theo con dấu của người nọ, tự mình làm giả thư giới thiệu, còn làm giả cả bằng tốt nghiệp. Cô ta dựa vào bằng tốt nghiệp cấp ba giả mới tìm được công việc này.
Có thể người ta không sợ Bảo Sơn nhưng cô ta thì sợ.
Cô ta lập tức òa khóc, nói: "Tôi xin lỗi... Rất rất xin lỗi tôi sai thật rồi......"
Bảo Châu mỉm cười: "Cô sai cái gì chứ. Cô có bao giờ chịu nhận sai, không phải từ nhỏ cô vẫn cứ như vậy rồi sao? Chúng ta biết rõ nhau quá rồi mà.
Cô chống cằm, tò mò hỏi: "Cô lén trốn ra khỏi nhà, cô trốn đi bằng cách nào vậy?"
Ngay sau đó lại hỏi: "Cô cũng không có tiền, không có thư giới thiệu, không có bằng cấp, bây giờ lại có thể tìm được công việc như vậy, đúng là không tồi nha.
Sắc mặt quản lý thay đổi mà sắc mặt giám đốc cũng thay đổi.......
Lúc này công an đã tới, không chỉ vì sự kiên định của Bảo Sơn, cũng có một phần là vì bọn họ cảm thấy Điền Phán Đệ có vấn đề. Nếu mọi thứ của cô ta đều là giả, vậy phải làm sao bây giờ đây? Không phải cô ta là kẻ lừa đảo sao?
Công an tới rất kịp thời, nguyên nhân là vì Lư Sơn này đang rất hot, người tới đây du lịch rất rất nhiều nên cũng có nhiều chuyện thế này xảy ra. Bọn họ kiểm tra giấy tờ của Bảo Sơn và Bảo Châu, anh em cái gì chứ! ! Đã không phải cùng một sổ hộ khẩu mà má ơi nó còn không phải cùng một quốc gia! Hiện tại đúng là mới vừa mở cửa biên giới chưa được mấy năm, cũng không có nhiều người nước ngoài tới cho lắm, mặc dù biết người ta chỉ đến đây để du lịch rồi sẽ lập tức rời đi nhưng vẫn phải đăng báo một chút. Tuy nhiên không nói thì mọi người cũng đều hiểu được, bọn họ chắc chắn là có quen biết. Bảo Châu cũng không giấu giếm: "Đây là thân thích của nhà chúng tôi nhiều năm không có qua lại.
Sắc mặt Phán Đệ càng trở nên tái nhợt, cầu xin cô: "Bảo Châu à......"
Bảo Châu cười như không cười, nói: "Mỗi lần cô kêu tôi, tôi đều cảm thấy cô không có ý gì tốt.
Bảo Châu không phải kẻ ngốc, chính vì khôn khéo nên cô mới nhìn ra được Phán Đệ đang giở trò, biểu hiện của cô ta tương đối lộ liễu.
Bảo Châu xưa nay vẫn luôn không thích Phán Đệ, nhưng nếu Phán Đệ không đụng chạm tới cô thì bọn họ nước sông không phạm nước giếng, nhưng nếu muốn đào góc tường của cô vậy thì cô ta càng không có cửa làm vậy đâu.
Bảo Sơn không nhất định phải dùng lời lẽ nhiều như vậy đối với cô ta nhưng Bảo Châu không phải là người mềm lòng.
"Phán Đệ, tôi cảm thấy cô làm người hay làm việc thì vẫn nên chân thành một chút sẽ tốt hơn. Bảo Châu dựa vào ghế, cười lãnh đạm: "Cả ngày tính kế làm khổ người khác nhưng gà bay trứng vỡ thì cũng chỉ là dã tràng xe cát biển đông () mà thôi.
[Chú thích: ( ) Dã tràng xe cát biển đông: Nhọc công làm việc gì đó nhưng cuối cùng lại vô ích.] Phán Đệ hận vì đã bị Bảo Châu nhìn thấu, cô ta cắn môi, nói: "Cô, sao cô lại dám nói tôi như vậy?"
Bảo Châu nhướng mày, công an cũng được coi như là "có kinh nghiệm chinh chiến" nên dễ dàng nhìn ra được giữa hai người có ân oán, tuy nhiên vẫn nói: "Hai người nói muốn tố cáo cô ấy phỉ báng......"
Bảo Sơn: "Đúng vậy"
Anh nghiêm túc: "Phỉ báng tôi thì được nhưng đụng đến bạn gái tôi thì tất nhiên là tôi không cho phép rồi.
Quần chúng hóng chuyện xung quanh: "......"
"Không phải, không phải đâu ạ...
Lúc này quản lý vội vàng nói: "Đồng chí công an, tôi nghi ngờ Điền Phán Đệ này dùng bằng tốt nghiệp giả để lừa gạt người khác.
Phán Đệ: "Tôi..."
"Tôi cái gì mà tôi, cô mau theo chúng tôi về đồn một chuyến "Tôi không phải......" Phán Đệ bụm mặt khóc nấc lên: "Tôi không phải cố ý la, f vậy đâu mà, các người hãy tha thứ cho tôi, các người tha thứ cho tôi được không..."
Cô ta lập tức quỳ xuống, nói: "Thật sự rất xin lỗi Bảo Châu, rất xin lỗi, tôi không nên cố ý nói như vậy, tôi không có ác ý, oa oa, các người buông tha cho tôi được không....."
Hiện tại ở đây không đông người lắm, tuy nhiên chuyện này cũng gây ra sự náo nhiệt khá lớn, PhánĐệ tỏ vẻ khóc lóc thảm thương, cô ta vẫn thường xuyên lợi dụng ưu điểm của mình để lấy lòng của người khác, lợi dụng sự nhu nhược đáng thương để khiến một số người đàn ông mềm lòng.
"Cô gái này... Tôi thấy cũng không phải chuyện gì lớn, không ấy chúng ta hãy......" Quả nhiên là vẫn có người bất chấp tất cả tiến đến khuyên can.
Trên đời này từ khi nào mà lại có luật tha thứ cho những kẻ đầu óc nham hiểm thích gây chuyện làm khổ người khác vậy chứ?
Bảo Sơn cười lạnh nhạt, hỏi: "Cô ta và ngài có quan hệ gì?"
"À thì... người này.....
1016 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận