Hai tiệc đám cưới hoàn toàn kết thúc, Bảo Sơn và Bảo Châu rốt cuộc cũng thông qua sự chứng kiến của họ hàng, bạn bè, họ trở thành vợ chồng hợp pháp, hai người lúc này mới bắt đầu tuần du lịch trăng mật. Cơ mà trước khi bắt đầu chuyến đi thì Bảo Sơn dẫn Bảo Châu đi xung quanh đây tham quan một chuyến.
Đây không phải lần đầu tiên Bảo Châu đến Hong Kong, cả nhà bọn họ lúc trước có đến đây một lần nhưng cũng chỉ có một lần đó mà thôi.
Cũng không phải vì Bảo Sơn yêu Bảo Châu nhiều hơn Bảo Châu yêu Bảo Sơn, mà là vì bản thân Bảo Sơn bay về thủ đô thuận tiện hơn. Vậy nên Bảo Châu không thường xuyên bay sang Hong Kong, cô chỉ đi có duy nhất một lần trước đó thôi.
Bảo Sơn và Bảo Châu ngắm nhìn cảnh đẹp địa phương vài ngày rồi sau đó hai người cùng nhau bay đi Maldives hưởng tuần trăng mật.
Bảo Sơn và Bảo Châu đều lớn lên ở phương bắc, hơn nữa còn ở trong núi nên thấy cảnh núi non nhiều hơn biển cả.
Thôn Được Mùa đến con sông lớn cũng không có.
Bởi vậy bọn họ rất có hứng thú với những nơi có biển, cũng vì vậy nên mới lựa chọn địa điểm này đi tuần trăng mật. Từ nhỏ họ đã cùng nhau lớn lên, ưu điểm tốt nhất chính là sự thấu hiểu về nhau, căn bản giữa họ không hề có tranh cãi, hai vợ chồng đều có niềm yêu thích giống nhau nên họ đã tận hưởng tuần du lịch trăng mật trong hạnh phúc và vui sướng. Lúc này hai người đều cảm thấy nghỉ ngơi ở bãi biển là điều tuyệt vời nhất.
Bảo Sơn và Bảo Châu hầu như đều thả lỏng tâm tình, tận dụng triệt để những ngày nghỉ phép, hai người ở đây hơn nửa tháng mới khởi hành trở về nhà. Lúc Bảo Châu quay lại thủ đô đã là gần tới tháng mười hai, thời tiết đã bắt đầu vào mùa lạnh.
Cô là một người sợ lạnh nên đã lập tức quấn mình thành quả cầu.
Mà lần này là đi ra nước ngoài hưởng tuần trăng mật, quả nhiên cô mang theo không ít quả lưu niệm về.
Bảo Nhạc lái xe đến đón chị mình, Lâm Tiếu Tiếu cũng ở bên cạnh, Bảo Châu và Bảo Sơn liếc nhau một cái, hai người cùng hiểu ý mà cười thầm một tiếng, Bảo Nhạc nhìn thấy biểu tình của hai người qua gương chiếu hậu liền biết bọn họ nghĩ cái gì, cậu nghiêm túc giới thiệu: "Đây là bạn gái của em."
Bảo Châu "ồ" một tiếng thật dài, cô không cảm thấy bất ngờ một chút nào.
Nhưng Lâm Tiếu Tiếu bị một tiếng "ồ" này của Bảo Châu làm đỏ bừng cả mặt.
"Chúc mừng hai người nha.
Hai vợ chồng Bảo Sơn và Bảo Châu cùng đồng thanh nói, Bảo Nhạc nở nụ cười, nói: "Tụi em vừa mới xác nhận mối quan hệ đã nói cho hai người rồi đấy, anh chị thấy thế nào? Chị có để ý không?"
Bảo Châu lập tức nói: "Chị đây yêu đương thì em cũng biết ngay rồi còn gì."
Bảo Nhạc: "Sao mà giống nhau được chứ.
Bảo Châu: "Có chỗ nào không giống hả?"
Hai chị em nhà này lại bắt đầu giống như hai học sinh tiểu học cãi nhau, Bảo Sơn quyết định chuyển sang đề tài khác, anh nói: "Lần này chúng ta qua bên kia hưởng tuần trăng mật, mọi thứ đều rất tốt và thoải mái, hai người nếu như có kết hôn thì cũng có thể chọn bên đó trải nghiệm thử"
Bảo Nhạc cười to, khuôn mặt tràn đầy vẻ đắc ý: "Em cũng không có giống anh chị mà chưa trải qua sự đời, quê em ở ven biển đó, em đã từng đi qua rồi."
Bảo Châu: "..."
Một đấm thật mạnh vào đầu.
Không phải cô muốn đánh nhau mà là do đứa em trai này thật sự thiếu đòn mà.
Bảo Sơn yên lặng nhìn Bảo Nhạc, anh cảm thấy Bảo Châu ra đòn với cậu một chút cũng tốt. Bằng không 'cái đuôi của cậu em này sẽ vểnh lên tận trời mây luôn.
Lâm Tiếu Tiếu vốn dĩ có chút khẩn trương, dù sao cô cũng lớn hơn Điền Bảo Nhạc hai tuổi, trừ điều này ra thì những mặt khác cô đều không bằng Bảo Nhạc. Bảo Nhạc là giáo viên tốt nghiệp trường danh tiếng nhưng cô thì không phải vậy. Điều kiện nhà Bảo Nhạc rất tốt, điều kiện nhà cô thì không được như vậy. Mặc dù trước đó cô cũng cảm thấy điều kiện nhà mình khá tốt, cha mẹ đều là giáo viên nhưng nếu so với nhà Bảo Nhạc thì bọn họ không có cái gì đáng để so sánh cả.
Có thể nói bọn họ ở bên nhau thật sự không xứng đôi.
Chênh lệch lớn như vậy, cô sợ người nhà Bảo Nhạc không đồng ý, tuy bọn họ vẫn luôn vui vẻ nhưng làm cấp dưới và làm em dâu nào có giống nhau kia chứ? Lâm Tiếu Tiếu căn bản rất là hồi hộp.nay lúc ra cửa, cô thậm chí còn muốn đánh trống lui quân, cô cảm thấy mình không nên đi, vẫn là nên gặp mọi người lúc nghiêm túc, cũng như lúc tình cảm đã ổn định hơn. Nhưng Bảo Nhạc căn bản không để trong lòng, phải kéo cô đi bằng được, điều đó làm cho Lâm Tiếu Tiếu cảm thấy bất an trong lòng. Cơ mà nhìn dáng vẻ... Điền tổng giống như không bận tâm gì lắm?
Lâm Tiếu Tiếu im lặng nhìn lén Bảo Châu, phát hiện cô đúng là không vui thật, nhưng không vui không phải vì cô mà là vì Bảo Nhạc đang khoe khoang...
"Quà mang về cho em bây giờ đã không còn nữa. Bảo Châu mở miệng tuyên bố.
1099 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận