Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 826: Chương 826

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
Thích Ngọc Tú: "Con còn dám xuất hiện trước mặt mẹ sao, mùa hè dám lén dẫn Bảo Châu ra ngoài du lịch, mẹ thấy con lớn gan lắm rồi, con nói xem sao con dám tìm đến đường chết như vậy, Bắc Kinh không đủ chỗ đi đúng không..."
Thích Ngọc Tú mặc kệ những thứ đó, cô trực tiếp mắng anh.
Bảo Sơn yên lặng lắng nghe, khuôn mặt vô cùng "ngoan ngoãn", anh nhìn Bảo Châu và Bảo Nhạc cười hì hì.
Thích Ngọc Tú trừng mắt nhìn con gái, nói: "Con còn cười nữa hả? Ở đây không có chuyện của con đúng không?"
Bảo Châu: Là anh ấy đề nghị đi du lịch đó mẹ!"
Lúc này trực tiếp ném nồi mới là lựa chọn sáng suốt.
Bảo Sơn:
Bạn gái của mình đây sao?
Anh giở tính trẻ con: "Bảo Châu à, em nói như vậy khiến anh sắp khóc rồi này, rõ ràng chúng ta ngồi cùng thuyền mà Bảo Châu: Không đúng, không đúng mà, mẹ à, con là cô bé ngoan ngoãn, dù thế nào thì những chuyện khiến mẹ không vui thì con đều sẽ không làm..."
Thích Ngọc Tú cười ha hả: "Con còn dám trợn mắt nói dối nữa kia kìa"
Bảo Châu không còn gì để nói, Bảo Nhạc thấy vậy cười ha ha.
Thích Ngọc Tú: "Con còn cười được sao, mấy ngày nay con suốt ngày tìm phó chủ biên Lâm lẩm nhẩm cái gì thế hả, người ta là con gái, con không thể để ý đến một chút thanh danh của cô ấy à...... Bằng không người khác sẽ nghĩ con và cô ấy như thế nào đây?"
Bảo Nhạc uất ức kêu lên: "Bọn con nói chuyện công việc mà!"
Cậu căm giận nói: "Thật là quá đáng, quan hệ giữa bọn con thuần khiết cỡ nào chứ, mấy người phụ nữ trung niên này, chỉ cần thấy nam và nữ ở bên nhau là lập tức phải suy nghĩ theo hướng lung tung, thật là quá...... A! Mẹ! !!"
Bảo Nhạc dùng hết khả năng để giải thích nhưng mẹ cậu vẫn phẫn nộ.
Bảo Sơn và Bảo Châu nhờ vậy mà được cho qua an toàn.
Bảo Châu: "Hô hô"
Bảo Sơn: "Ha ha ha. Bảo Nhạc còn kêu oai oán: "Mẹ à, sao mẹ lại đánh con...... Con đúng là khổ quá mà, rõ ràng hai anh chị làm sai, mẹ...... mẹ cũng không thể làm tổn thương đứa con trai đáng yêu này. Bảo Châu càng thêm mừng rỡ, dựa người vào Bảo Sơn, Bảo Sơn ôm lấy vai cô, nói vào tai cô: "Em nói xem năm mới có phải nên cho Bảo Nhạc một bao lì xì thật lớn không?"
Bảo Châu đưa tay: "Em cũng định như vậy"
Bảo Sơn cầm đầu ngón tay cô, nói: "Không được đâu"
Bảo Châu trừng mắt, Bảo Sơn nghiêm túc: "Bởi vì tất cả mọi thứ của anh đều là của em?
Bảo Châu xoa xoa cánh tay, giơ tay mình lên, nói: "Anh có thấy không? Nổi da gà rồi này, anh đừng nói những lời buồn nôn như vậy được không?"
Bảo Sơn mỉm cười, Bảo Nhạc quay đầu nhìn lại thì thấy hai người này đang nũng nịu với nhau, cậu càng thêm uất ức, yêu đương như thế này thì không ai mắng, cậu đúng là cá trong chậu, lúc nào cũng bị bắt nạt. Ô, làm người đúng là khổ quá đi.
Lý Kiến Kỳ ra ngoài trở về thì thấy cả nhà lộn xộn, cậu ấy nghi hoặc hỏi: "Làm sao vậy ạ? Có chuyện gì sao?"
Bảo Nhạc: "Anh Kiến Kỳ giúp em Bảo Sơn cũng mỉm cười chào hỏi: "Anh Kiến Kỳ, đã lâu không gặp ạ.
Lý Kiến Kỳ tiến đến ôm lấy Bảo Sơn, ngay sau đó đấm vào vai anh, cười nói: "Thằng bé này cuối cùng cũng đã trở lại"
Tuy Bảo Sơn cũng trở về nhiều lần nhưng Lý Kiến Kỳ chưa từng có cơ hội được gặp anh.
Dù sao thì Bảo Sơn cơ bản đều là trực tiếp tới thủ đô còn Lý Kiến Kỳ thì không ở thủ đô. Bảo Sơn chỉ đi Thẩm Quyến một lần duy nhất mà lúc đó Lý Kiến Kỳ đi xem hàng nên không gặp. Cách biệt lâu ngày gặp lại nên cũng rất vui mừng, hai người cùng nhau nói về tình hình hiện tại, mọi người đều sống rất tốt.
Trước kia Lý Kiến Kỳ đi theo Thích Ngọc Tú làm còn bây giờ xem như là hợp tác làm ăn, đương nhiên cũng không thể hoàn toàn xem là hợp tác làm ăn.
Bọn họ giống như hợp tác mà cũng không giống, bởi vì có sự phân biệt rõ ràng hơn một chút. Đương nhiên như vậy đối với mọi người đều không có gì đáng lo ngại.
Lý Kiến Kỳ tới nhà bọn họ cũng không tự xem mình là người ngoài, cậu ấy lắc lắc món đồ trong tay, nói: "Trưa nay mọi người muốn uống một chén chứ?"
Bảo Sơn cười từ chối, nói: "Em không uống rượu đâu.
Lý Kiến Kỳ kinh ngạc nhìn Bảo Sơn, kỳ thật trước kia cậu ấy cũng không uống rượu, nhưng vì quan hệ công việc nên bây giờ thuốc lá và rượu cậu đều dính vào, chủ yếu cũng là vì tiện cho công việc làm ăn.
Cậu ấy cảm thán: "Em đúng là không có gì thay đổi.
Bảo Sơn: "Em không thích bất cứ thứ gì khiến em không tỉnh táo, nhưng mà em có thể uống đồ uống khác, em lấy đồ uống thay rượu được không? Em không ngại việc anh uống rượu đâu.
Khóe miệng Lý Kiến Kỳ run rẩy: "...... Sao em có thể nói ra mấy lời không biết xấu hổ như vậy? Không thấy thất vọng với thân phận ông chủ lớn của em sao?"
Bảo Sơn: "Cái gì mà ông chủ lớn! Ở nhà ai mà quan tâm tới cái thân phận kia chứ ạ?"
Anh ôm lấy Bảo Châu, nói: "Em thích uống gì?"
Bảo Châu: "Em thì cái gì cũng đều được, trong nhà có Bắc Băng Dương không ạ?" Bảo Nhạc: "Có, có đó chị"
1018 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận