Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 837: Chương 837

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
Vợ Điền Tam đấm xuống giường, cô ta lặng lẽ rơi lệ, đôi mắt sưng to như quả hạch đào: "Này cha sấp nhỏ, chuyện này anh không thể chỉ nhìn như vậy, không thể không có dự tính gì như vậy. Gia sản nhà anh cả của anh, cháu trai không thể không được hưởng!"
Điền Tam ngồi xổm trên mặt đất, khổ sở: "Anh cả không phải không có con trai"
Về điểm này hắn ta vẫn hiểu được, nhắc tới điều này lại cảm thấy bực bội, căm giận mà nói: "Bảo Nhạc còn sờ sờ ở đó, anh không thể hành xử vô cớ"
Lúc này vợ chồng Điền Tam có cùng một ý tưởng ác độc, nếu không có Bảo Nhạc thì tốt rồi!
Nếu không có Bảo Nhạc thì tất cả sẽ thuộc về cháu trai.
Nhưng những người này đúng là không biết suy nghĩ, bọn họ cho rằng mình là ai, dựa vào cái gì mà dám làm vậy chứ. Thật là quá xem trọng bản thân, trên thực tế, người ta có để ý đến bọn họ mới là lạ. Bọn họ có khó chịu thì cũng không ai quan tâm.
Rồi sau đó, lại nghĩ tới con gái nhà mình, vợ Điền Tam khóc lóc mắng: "Chúng ta sao lại khổ như vậy, sinh nhiều con như vậy mà không có một đứa nào làm nên trò trống gì. Bằng không thì làm gì có câu con gái vô dụng chứ. Anh nhìn xem, anh nhìn xem, nhà chúng ta có năm đứa con gái, vậy mà có dựa vào được đứa nào đâu. Vẫn phải là con trai, phải là con trai......"
Đôi mắt Điền Tam đỏ hoe, thấp giọng mắng: "Không biết mấy đứa con gái chết tiệt kia chạy đến chỗ nào rồi, anh thấy con tiện nhân Chiêu Đệ nhất định kiếm được không ít tiền, nó từng học đại học, chắc chắn sẽ không tệ đâu"
"Chỉ là biết đi đâu tìm bọn chúng bây giờ...."
Vợ Điền Tam khóc lóc sướt mướt nên sinh bệnh, vợ Điền Nhị cũng không khá hơn bao nhiêu, giọng nói khàn khàn, có tài sản nhiều như vậy mà không tranh giành được, trong lòng thật sự vô cùng đau khổ.
Già trẻ lớn bé nhà bọn họ đều vô cùng đau buồn, mỗi ngày đều hận không thể khóc lớn một hồi.
Tuy nhiên nhà Điền Nhị còn đỡ hơn nhà Điền Tam một chút, con người Điền Cẩu Tử cũng lợi hại, đã không có tầm nhìn mà da mặt lại dày, biết rõ quan hệ giữa hai nhà không ra sao mà vẫn còn có thể nói chuyện được với Thích Đại Bảo.
Lúc trước nhà họ Thích đến thôn gây sự cũng ở nhà bọn họ, hắn cũng cùng chơi chung với Thích Đại Bảo, bây giờ vác cái mặt dày đến đảm bảo làm việc chăm chỉ là cũng có thể kiếm được tiền. Cho nên tuy nhà họ Điền khốn khổ muốn sinh mệnh nhưng Điền Cẩu Tử cảm thấy những ngày này vẫn còn tốt, dù cho có là tiểu nhân hắn cũng có thể đi theo kiếm chút tiền. Hắn ở đây kiếm tiền rồi lén lút giữ lại cho riêng mình, tâm trạng cũng không tệ lắm.
Vợ Điền Nhị: Mệnh khổ!
Nhưng nhìn hai đứa con không đàng hoàng của nhà Điền Tam thì lại cảm thấy con trai của mình vẫn tốt hơn nhiều.
Tóm lại mọi người đều vui mừng phấn khởi, nhà bọn họ lại không phải như vậy. Mà lúc này mọi người lại nghe nói Điền Bảo Sơn, à không, Lôi Khải Uẩn sửa lại đường ở thôn cha mẹ ruột anh. Bọn họ lập tức hâm mộ vô cùng.
Vỗn dĩ mọi người đều cảm thấy anh là một ngôi sao chổi, bây giờ lại thấy chính bọn họ mới là có mắt như mù.
Cơ hội tốt như vậy ở trước mặt lại không biết nắm chắc.
Tuy dân chúng đều không có học vấn nhiều nhưng cũng hiểu con đường này quan trọng cỡ nào, có đường đi ngon lành thì thôn bọn họ mới có nhiều cơ hội hơn người khác. Lôi Khải Uẩn sửa đường chính là cho mọi người thêm nhiều cơ hội.
Không chỉ có thôn Được Mùa mà những thôn khác cũng như vậy, có nhiều người đều cảm thán năm đó tại sao mình không nhận nuôi Lôi Khải Uẩn. Nếu năm đó mình nhận nuôi đứa nhỏ này, hiện tại người phát tài có phải chính là mình rồi không?
Nghĩ như vậy xong trong lòng lại cảm thấy khó chịu.
Mặc dù bọn họ chỉ làm một chút "chuyện tốt" cho quê hương nhưng lại khiến bao nhiêu người phiền muộn và khó chịu.
Người có nhân phẩm tốt thì thật sự cảm thấy quá may mắn, địa phương bọn họ lại có được người tài ba như vậy; còn những người không muốn làm mà muốn hưởng thì lại chỉ cảm thấy tại sao mình lại không có được đứa con trai này.
Xây xong trường học ở thôn Được Mùa, Điền Cẩu Tử lại dẫn mọi người đến chỗ khác làm việc, tất cả đều chăm chỉ làm không hề lười biếng. Bởi vì có cơ hội "làm công" như vậy mà vô cùng vui mừng.
Thích Ngọc Tú cũng không ở lại bản địa, ở đây còn có hiệu trưởng và Thích Đại Bảo cho nên Thích Ngọc Tú cũng không lo lắng, cô lại trở về Thẩm Quyến, công việc ở đó còn đang chất đống rất nhiều.
Hơn nữa vốn dĩ Thích Ngọc Tú cảm thấy một trường học rất đắt giá, hiện tại xem yêu cầu chi phí rồi trong lòng cũng yên tâm hơn không ít.
Cô ấy đã nghĩ tới tặng thêm cho bọn nhỏ một ít đồ dùng học tập, không thể nói là giống trẻ con trong thành nhưng cũng hy vọng bọn họ có thể có nhiều cơ hội hơn một chút. Những đồ dùng học tập đó trong trường học ở thành thị thì không cần cô ấy phải lo nghĩ nhiều, nhưng ở nông thôn thì cô ấy hy vọng bản thân có thể hỗ trợ một ít trong khả năng cho phép.
1055 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận