Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 530: chương 530

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Tiểu Bảo Nhạc im lặng bịt kín lỗ tai, nói: "Chị giống như một con ếch xanh vậy đó."
Con ếch xanh kêu oa oa oa!
Chị gái không có quyền nói nữa.
Bảo Châu đưa tay véo cậu bé, Bảo Nhạc nói: "Ôi ôi...... Chị thật là hung dữ!"
Thích Ngọc Tú cười: "Ai biểu con chê cười chị?"
Cô cũng cảm thấy thật đáng tiếc, sớm biết như vậy thì đã có thể mua thêm rất nhiều đồ.
Tuy nhiên, làm người thì phải biết khi nào là đủ.
Thích Ngọc Tú nói: "Bao nhiêu năm nay chúng ta được như vậy đã thật sự quá tốt rồi, đừng nghĩ quá nhiều nữa.
"Dạ!"
Cả một đêm, mọi người đều ngủ không ngon, Thích Ngọc Tú thật sự ngủ không được, nên cô ra gác đêm, đẩy Bảo Sơn vào bên trong nghỉ ngơi. Cô ngồi một mình ở cửa, cả một ngày âm u, trời lại mưa, lại có đá từ trên trời rơi xuống, bây giờ thật ra đã bình tĩnh hơn, ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy ánh trăng ôn hòa và những ngôi sao sáng ngời.
Thích Ngọc Tú chống cằm nhìn sao, lơ đãng buông tay xuống: "A"
Cô bị đập trúng tay.
Cúi xuống thì nhìn thấy, không biết con nhím nhỏ đã chạy đến bên cạnh cô từ khi nào, Thích Ngọc Tú mỉm cười, nói: "Sao mày không đi nghỉ ngơi đi?"
Con nhím nhỏ không nhúc nhích, yên tĩnh ngồi bên cạnh Thích Ngọc Tú như một quả bóng nhỏ.
"Mẹ ơi"
Bảo Châu thức dậy đi nhà xí, ngồi bên cạnh Thích Ngọc Tú: "Con thấy tốt rồi, không cần gác đêm đâu, cùng nhau đi ngủ thôi."
Thích Ngọc Tú nói: "Mẹ ngủ không được."
Bảo Châu cười nhẹ, nói: "Mẹ thật sự cảm thấy mất mát sao" Không đợi Thích Ngọc Tú trả lời, cô cũng nói: "Con cũng cảm thấy thật sự mất mát. Thích Ngọc Tú biết, cho dù nói như thế nào, người chịu ảnh hưởng nhiều nhất trong nhà nhất định là Bảo Châu, cô vỗ về con gái, nói: "Đương nhiên ban đầu sẽ thấy không quen, nhưng dần dần sẽ quen thôi"
Bảo Châu nhẹ nhàng dạ một tiếng, nói: "Đúng vậy, nếu nghĩ thêm một chút thì may mắn là hôm qua chúng ta đã mua thật nhiều đồ, nếu không thì không phải càng mệt hơn rồi sao?"
Thích Ngọc Tú mỉm cười, nói: "Đúng vậy!"
Cô nói: "May mắn là trước nay mẹ luôn cẩn thận, lúc nào cũng đều tích trữ nhiều lương thực nhất có thể, lương thực của chúng ta còn để giành ăn được rất lâu.
Nhắc tới vấn đề này, Thích Ngọc Tú lại cảm thấy kiêu ngạo, mật thất và hầm ở nhà bọn họ, năm nào cũng đầy ấp đồ, trước nay đều như vậy, chỉ cần ăn hết hai túi là lập tức bổ sung vào cho đầy.
Bây giờ xem ra thói quen này thật sự rất tốt.
Lương thực ở nhà bọn họ, nếu ăn giống như trước giờ thì cũng có thể ăn đến cuối năm sau.
Nghĩ như vậy, tâm trạng Thích Ngọc Tú cũng trở nên khá tốt.
Cô nói: "Ái chà, con xem, lần này may mắn là mẹ mua áo bông, quần bông cho em trai con, con nói xem chẳng phải rất khéo sao? Cho nên chúng ta thật sự rất may mån."
Bảo Châu vui vẻ: "Còn có giày da nữa!"
"Đúng, đúng, đúng"
Hai mẹ con nhà này thật ra đang tự an ủi chính mình, thường xuyên qua lại mới thật sự là vui vẻ.
Bảo Sơn nằm trên giường, nghe ở cửa vang lên giọng điệu vui sướng, cũng từ từ nở nụ cười nhẹ.
Bảo Nhạc lăn một cái, chui vào túi ngủ của anh trai, thấp giọng nói: "Anh, phụ nữ thật là kỳ lạ, dường như mẹ với chị không còn cảm thấy khổ sở nữa Bảo Sơn liếc thằng bé một cái: "Em còn chưa ngủ đi?"
Bảo Nhạc nhỏ giọng: "Em cũng ngủ không được."
Đột nhiên có biến cố lớn như vậy, ai mà không chịu ảnh hưởng chứ. Thằng bé cũng như vậy, nhưng nghe mẹ với chị nói chuyện, thằng bé lại thấy có lý.
Thằng bé nói: "May mắn là lần này đi chúng ta đã ăn thật nhiều món ngon, nếu không thì sau này không còn cơ hội nữa rồi.
Bảo Sơn thấp giọng, nói: "Ai nói không còn cơ hội ăn nữa? Em quên rồi sao, chính sách sẽ thay đổi mà?"
Nhà bọn họ vẫn luôn biết sẽ như vậy, cũng không có ý định lừa gạt Bảo Nhạc, là một thành viên trong gia đình, mặc dù thằng bé còn nhỏ, nhưng không có chuyện gì là thằng bé bị bài trừ ra cả. Nghe anh trai nói như vậy, Bảo Nhạc tưởng tượng rồi gật đầu: "Cũng đúng ạ, mấy năm nay chính sách thật sự thay đổi rất nhanh 890 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận