Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 539: chương 539

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
"Thịch thịch thịch! Bảo Châu!" Tiếng đập cửa vang lên, là giọng Bảo Sơn, Bảo Châu lập tức chạy ra:
"Anh"
Bảo Sơn: "Nước ấm cho em đây, anh đã đến gặp thầy giáo rồi, em không cần lại đến đó lần nữa, sáng mai cứ đi học bình thường"
Bảo Châu gật đầu: "Dạ được"
Cô nói: "Em muốn đi tắm rửa, anh muốn đi không?"
Bảo Sơn: "Được thôi!"
Mùa hè, bọn họ chỉ cần đóng cửa sổ lại, chuẩn bị một ít nước ấm là có thể tắm rửa, về nhà cũng có thể đi suối nước nóng tắm rửa. Nhưng mùa đông thì không thể như thế được.
Bảo Châu Bảo Sơn đều đi ra ngoài tắm rửa.
Cũng may, cô ngủ ở đầu giường cách xa lò sưởi, bên trái là Chiêu Đệ, bên phải là vách tường. Mà thói quen vệ sinh của Chiêu Đệ cũng rất tốt cho nên Bảo Châu không cảm thấy phiền. Còn Bảo Sơn, cậu bé cũng ngủ ở đầu giường cách xa lò sưởi, nhưng mà thật đáng thương. Ai mà ngờ cậu bé lại gặp bạn học có rận trên tóc, lại còn lây bệnh cho cậu bé, khiến cho cậu bé đến khai giảng lại phải tự cạo đầu, không chỉ vậy, cậu bé còn đè mấy bạn học cùng phòng ra cạo luôn. Thói quen vệ sinh phòng ngủ của nam sinh thì khó mà nói được, tóm lại người có rận thì thật đáng sợ.
Sau nửa năm, tóc của Bảo Sơn đã dài hơn không ít, nhưng mỗi lần nhắc tới rận là cậu bé lập tức thay đổi sắc mặt.
Hai anh em Bảo Sơn và Bảo Châu cầm theo cái túi nhỏ đi tắm rửa, thiếu nữ tóc ngắn Dương Mông giặt quần áo trở về nhìn ngó xung quanh, nghi hoặc: "Không phải Bảo Châu về rồi sao?"
Chiêu Đệ: "Cậu ấy đi tắm rồi"
Chiêu Đệ sửa sang lại túi của mình rồi nói: "Tớ cũng ra ngoài một chuyến Dương Mông gật đầu, nói được.
Tuy nói Bảo Châu và Chiêu Đệ đều là con gái đến từ nông thôn, bây giờ người thành thị vẫn khinh bỉ nông thôn, tuy nhiên Bảo Châu và Chiêu Đệ ở cùng với các bạn học khác cũng khá hòa hợp.
Chiêu Đệ là người tâm lý, lại tương đối bao dung, cũng không thích gây chuyện, có chuyện gì cũng ra sức giúp đỡ, mọi người cảm thấy cũng rất tốt.
Còn Bảo Châu, cô hoạt bát rộng lượng, thông minh lại học tập chăm chỉ, điều kiện cũng không kém, lại có một anh trai có vẻ tính tình không tốt lắm, cho nên mọi người cũng có thể sống hòa thuận. Tuy rằng Bảo Châu luôn nói anh trai mình là người có tính tình tốt nhất.
Nhưng không ai tin tưởng điều đó cả, ai có thể tin tưởng được chứ?
Mới khai giảng được hai ngày đã đè các bạn học cùng phòng ra cạo đầu, ai mà chấp nhận được?
Về chuyện con rận, nữ sinh và nam sinh cũng có thể lý giải, mọi người đều thích sạch sẽ. Nhưng mà chuyện này, suy nghĩ một chút vẫn cảm thấy có chút khoa trương. Ít nhất thì người bình thường không thể làm thế được, mới có hai ngày, vẫn còn rất xa lạ cơ mà.
Cho nên mặc kệ Bảo Châu nói anh trai mình là người tốt tính thế nào, mọi người đều không tin.
Các bạn học nữ hiếm khi qua lại với Bảo Sơn, nhưng lại cảm thấy người hoạt bát lại rộng lượng như Bảo Châu thật sự không tệ.
Trong phòng chỉ còn lại một mình Dương Mông, cô bạn đem quần áo đi phơi sau đó lên giường, tựa lưng vào chăn màn của mình đọc sách. Sáu cái chăn màn được cuốn chỉnh tề như bánh bao cuộn để dựa vào bên trong giường.
Bọn họ đều chịu ảnh hưởng của mưa thiên thạch, có những chỗ chỉ bị kinh hãi, giống như thôn của Bảo Châu; nhưng cũng có rất nhiều nơi có tổn thất về tài sản, tóm lại, chuyện lớn như vậy, rất nhiều người ngày hôm qua không trở về, hôm nay cũng không trở về.
Bảo Châu tắm rửa rồi quay về phòng, vội vàng bước vào nhìn thấy Dương Mông, vẫy tay chào hỏi một chút rồi mở cái túi mình mang về, lấy ra bánh rán nhân hẹ, lại lần nữa đi ra phòng ngoài, đi tới cửa, cô thăm dò, hỏi: "Đêm nay bọn họ cũng không trở lại sao?" Dương Mông: "Đã trễ thế này rồi, chắc là không trở lại. À không đúng, Chiêu Đệ có thể trở về"
Bảo Châu: "Tớ đi sưởi ấm giường đây.
"Được."
Sưởi ấm giường thì có thể hâm nóng lại bánh rán nhân hẹ, Bảo Châu ngồi xổm bên bếp lò, cái bếp lò này nấu cháo không được, nhưng mà có thể đặt bánh rán nhân hẹ lên trên để hâm nóng.
Dương Mông ngửi thấy mùi thơm, nói: "Bây giờ nhà cậu còn có rau hẹ à?"
904 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận