Thích Ngọc Tú nói: "Con mau đi qua bên kia, không thấy mẹ đang nấu cơm sao?"
Bảo Nhạc: "Ôi, mẹ ơi, mẹ thật là vô tình"
Thích Ngọc Tú hơi híp mắt: "Có phải con không muốn ăn cơm không?"
Bảo Nhạc lập tức nói: "Con vẫn rất muốn ăn, cái gì thì có thể không chứ sao mà không muốn ăn cơm được.
Thằng bé nhón chân nhìn vào trong nồi, nói: "Mì thịt thái sợi kìa"
Thích Ngọc Tú: "Rồi bây giờ con đứng gọn qua một bên đi"
Đứa nhỏ này càng lớn càng ồn ào.
Nhớ năm đó, khi thằng bé còn nhỏ là một đứa bé rất nhẹ nhàng.
Tại sao bây giờ lại biến thành một đứa trẻ hay nói nhảm?
Thích Ngọc Tú khó hiểu, hơn nữa cô hoài nghi người chị em vợ Đại Sơn của mình và con gái cả cô ấy là Điềm Nữu. Không biết có phải bị hai người nói nhảm này ảnh hưởng hay không.
Nhà bọn họ không có ai như vậy.
Bảo Nhạc còn không biết mẹ mình đang nghĩ đến điều gì, ai oán ngồi trên băng ghế, lúc này quảng cáo truyền đến tin tức: "Giờ Bắc Kinh năm 1976...... ở Cát Tỉnh phát sinh......"
Mấy anh em Bảo Châu vốn đang láo nháo, lúc này đều trở nên yên tĩnh, nội dung quảng cáo tiếp tục: "Trận mưa thiên thạch này vô cùng hiếm thấy, rớt xuống vào......
Bảo Châu ngẩng đầu, nói: "Thì ra đá rơi hôm qua là mưa thiên thạch"
Thích Ngọc Tú ra dấu bảo cô đừng nói chuyện, yên lặng nghe nội dung quảng cáo, nghe nói trận mưa thiên thạch này kéo dài một khoảng thời gian, hút lấy một khối không khí lạnh.
Thích Ngọc Tú lo lắng nói: "Chẳng trách nó lợi hại như vậy, cũng không biết một phạm vi người lớn như vậy phải như thế nào."
Cô kêu Bảo Châu đừng nói chuyện, nhưng bản thân lại lên tiếng.
Bảo Nhạc nháy mắt vài cái.
Thích Ngọc Tú: "Con muốn giở trò gì hả.
Bảo Nhạc: Chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn!
Cả nhà Thích Ngọc Tú đã biết rốt cuộc vì sao lại có chuyện đá rơi.
Dù sao thì bọn họ cũng đã sang bên kia được mười năm, đã xem qua rất nhiều phim khoa học viễn tưởng nên cũng có chút hiểu biết đối với thiên thạch.
Tuy nói rằng chuyện này là lần đầu xuất hiện, nhưng khi nghe nói đây là "mưa thiên thạch" trong lòng bọn họ đều hiểu rõ. Thật ra họ cũng không cảm thấy có cái gì là ngoài ý muốn hoặc là kỳ lạ.
Mặc dù mọi người chưa từng nhìn thấy chuyện này nhưng họ bàn luận với nhau vô cùng sôi nổi. Vợ Đại Sơn cũng là một người biết ăn nói, cô ấy cứ lải nhải liên tục về vấn đề này. Thích Ngọc Tú nói: "Nếu đã biết là mưa thiên thạch, cũng không có vấn đề gì lớn, đêm nay các con lập tức trở về trường học đi.
Điền Ngọc Trinh vừa mới đi tới: "? ??"
Chị dâu cả quản lý nghiêm khắc như vậy sao? Nhờ vậy mà thành tích của Bảo Sơn và Bảo Châu mới tốt như vậy sao? Thẩm An nhà cô ta học xong cấp hai thì không thi đậu cấp ba, ở nhà cảm thấy rất không hài lòng, bây giờ Điền Ngọc Trinh đột nhiên hiểu ra, vì lý do gì mà Bảo Sơn và Bảo Châu có thể học giỏi như vậy.
Như thế này thì làm sao mà không học giỏi cho được? Đã xảy ra chuyện lớn như vậy, chị dâu cả lại còn bắt bọn nhỏ trở về trường học?
Có một chuyện càng khiến cho người khác khó lòng tưởng tượng nổi, chính là Bảo Sơn và Bảo Châu đều gật đầu, Bảo Châu còn nói: "Được thôi ạ, dù sao ở nhà cũng không có việc gì quan trọng, vì vậy mà chậm trễ việc học thì không nên.
Người khác không biết làm "tiên tri", nhưng bọn họ thì biết sang năm sẽ khôi phục việc thi đại học, sao bọn họ có thể không nỗ lực cho được. Mặc dù trước nay thành tích của bọn họ ở trường học đều xếp thứ nhất, thứ nhì.
Nhưng cũng không vì như vậy mà dám lơ là chủ quan, bọn họ cũng đều biết, trường học nào thì cũng giống nhau, nhưng hướng đi sau đó thì không giống nhau.
Cho nên bọn họ muốn đậu vào một trường học tốt một chút.
Nói đến chuyện thi cử, Bảo Châu vẫn còn cảm thấy ấm ức trong lòng, cô lẩm bẩm: "Rõ ràng điểm của em và anh bằng nhau, lẽ ra phải cùng đứng hạng nhất, là do thầy giáo trọng nam khinh nữ, xếp anh hạng nhất, xếp em hạng nhì, thật là đáng ghét mà.
Bảo Sơn cười: "Lần sau thi anh sẽ làm thấp điểm một tí, bảo đảm sẽ xếp sau em" Bảo Châu nói: "Em không cần thắng bằng cách đó đâu"
866 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận