Cũng không có gì khác, hai người này căn bản đều rất giống nhau.
Nếu nói thật sự phải xa nhau vĩnh viễn không được gặp lại nhau, Thích Ngọc Tú hoàn toàn tin tưởng hai người này nhất định sẽ từ bỏ hết tất cả những thứ đang có để đổi lấy đối phương, nhưng hiện tại không tới mức phải lựa chọn "Muốn có tình yêu thì phải từ bỏ sự nghiệp" hoặc "Muốn có sự nghiệp thì không có tình yêu" Cho nên chuyện này rất khó nói trước. Thích Ngọc Tú nhìn bọn họ, nói: "Các con tính như thế nào?"
Thích Ngọc Tú đã nghĩ hơi nhiều rồi, thật ra Bảo Sơn sớm đã có chuẩn bị từ trước, anh nói: "Bọn con có thể ở riêng hai nơi được ạ"
Anh nhìn về phía Bảo Châu, vẻ mặt Bảo Châu vẫn bình thường, Bảo Sơn tiếp tục nói: "Giai đoạn đầu có thể là con sẽ tương đối bận rộn, hai tháng con mới trở về một lần. Nhưng chỉ cần mọi thứ đi vào quỹ đạo, con có thể mỗi tháng về một lần. Đợi đến khi hoàn toàn ổn định, con sẽ dọn về đây, con cảm thấy nếu một tháng về nhà một lần thì vẫn có thể chấp nhận được" Thích Ngọc Tú cười: "Như thế mà con bảo là còn có thể chấp nhận được sao?"
Bảo Sơn gật đầu: "Mẹ hãy thử nghĩ xem, có rất nhiều quân nhân tham gia quân ngũ, một năm mới có thể về nhà thăm người thân một lần, có người cả đời còn không thể trở về đó ạ"
Thích Ngọc Tú: "......"
Người làm mẹ này đối với lý lẽ đó cũng không thể nào cãi lại được.
Cô ấy lại nhìn về phía Bảo Châu: "Ý con thế nào?"
Bảo Châu làm nũng: "Con cảm thấy như vậy cũng khá tốt, lúc con bận rộn thì thật sự cũng không thích bị người khác tới làm phiền. Như vậy cũng thật vừa khớp với lúc anh ấy đi xa. Hơn nữa nếu không ở bên nhau mỗi ngày thì hai người cũng sẽ không xảy ra tranh cãi. Như thế đến lúc bọn con ở bên nhau nhất định sẽ có cảm giác rất mới mẻ"
Thích Ngọc Tú: "......"
Hai người này rốt cuộc là đang suy nghĩ kiểu gì đây?
Bảo Châu tiếp tục nói: "Nhưng mà thật sự con chưa muốn kết hôn.
Bảo Sơn: "? ??"
Bảo Châu: "Bọn con vừa mới xác định mối quan hệ chưa được bao lâu mà đã lập tức kết hôn, con sợ chính mình sẽ hối hận. Tuy con biết tình cảm giữa anh Bảo Sơn và con rất tốt, nhưng bọn con có thể từ quan hệ yêu đương sang kết hôn được hay không thì con thật sự cũng không biết. Mặc dù vừa rồi con nói là đồng ý với ý kiến của anh Bảo Sơn, nhưng con không chắc là bọn con có thể thích ứng được với việc một hai tháng gặp nhau một lần hay không. Hiện tại thì con chưa thể chắc chắn được việc gì cả cho nên con muốn ở chung trước một thời gian cái đã ạ.
Bảo Sơn nhìn chằm chằm Bảo Châu trong chốc lát, gật đầu nói: "Được thôi anh thấy em nói rất đúng"
Thích Ngọc Tú nhìn hai người bọn họ, thở dài một hơi rồi nói: "Các con hãy mau sớm quyết định đi."
Bảo Châu làm nũng ôm lấy cánh tay của mẹ, nói: "Mẹ ơi, bọn con đều sẽ sống tốt mà.
Thích Ngọc Tú: "Mẹ không quản được chuyện của các con nữa.
Bảo Châu lập tức thay đổi sắc mặt, nói: "Sao có thể quản không được bọn con hả mẹ? Chỉ có mẹ mới là người có thể quản bọn con nhất thôi đó.
Cô lại nói: "Bọn con cũng sẽ không làm mẹ thất vọng đâu"
Thích Ngọc Tú: "Nếu được như vậy thì quá tốt rồi"
"Mẹ à, mẹ nói câu này là không được đâu, cái gì mà chỉ mong được như thế chứ, phải là nhất định như thế ạ.
Bảo Châu làm mặt quỷ, ngay sau đó bật cười khanh khách và nói: "Mẹ thật sự không cần lo lắng cho bọn con, mẹ xem hai đứa con nè, có ai là người bị tình cảm làm cho choáng váng đầu óc không?" Thích Ngọc Tú: "Căn bản là không có nên mẹ mới lo lắng cho các con. Chuyện tình cảm không phải lúc nào cũng nên nồng nhiệt với nhau sao?
Hai người này sao cứ nói về vấn đề này như thể nó đơn giản lắm vậy nhỉ? Bảo Sơn nhìn ra được sự lo lắng của Thích Ngọc Tú, nói: "Bọn con với những người khác không giống nhau, hai đứa con đã quen biết nhau hai mươi mấy năm rồi ạ?
Thích Ngọc Tú: "Các con......"
Trong lúc nhất thời cô ấy không biết phải nói gì, chỉ nói: "Tóm lại là hai con phải sống tốt và hạnh phúc mới được.
"Dạ. Hai người đồng thanh đáp.
Bảo Sơn và Bảo Châu đều bật cười, Thích Ngọc Tú nói: "Thời gian đúng là trôi qua thật mau, mấy đứa con đều đã trưởng thành hết cả rồi.
"Ở trước mặt mẹ, bọn con vĩnh viễn là một đứa trẻ, trưởng thành cái gì mà trưởng thành chứ ạ"
Bảo Châu là người hay làm nũng nhất, quả nhiên Thích Ngọc Tú nhanh chóng nhớ đến chuyện quá khứ, Bảo Châu và Bảo Sơn đều rất ngoan ngoãn nghe lời nên không ai đề cập tới.
Bây giờ đã gần qua ngày mới......
Gần qua ngày mới thì làm được gì chứ!
Mẹ lải nhải mới là chuyện quan trọng nhất!
Hai người liếc nhau, bọn họ đều rất ngoan ngoãn.
Mùa đông hiếm khi có được ánh nắng tươi sáng, sáng sớm Bảo Nhạc đã dậy rửa mặt để chuẩn bị đến nhà xuất bản.
1015 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận