Hai người trẻ tuổi trong lòng đều đang rất hạnh phúc, Bảo Châu cười chọc Bảo Sơn, nói: "Đồng chí Lôi Khải Uẩn, nhiêu đó được rồi, mau về nhà thôi.
Cô nói: "Trời tối rồi nếu chúng ta ở bên ngoài thì sẽ không an toàn"
Hiện tại thanh niên trí thức trở về thành rất nhiều, nhiều người lại không có công việc, không hài lòng với tình hình hiện tại, có vài người có suy nghĩ tương đối cực đoan, không muốn nỗ lực mà chỉ oán trách xã hội rồi dẫn đến trộm cắp. Bảo Châu biết sang năm tình hình này sẽ còn nghiêm trọng hơn cho nên buổi tối thì không nên ra ngoài.
"Chúng ta mau đi nào"
Bảo Sơn: "Được thôi"
Hai người một lần nữa khởi động xe, nhưng tâm trạng bây giờ và lúc bọn họ đi ra ngoài lại hoàn toàn không giống nhau.
Lúc bọn họ ra ngoài vẫn chỉ là mối quan hệ đơn giản, hiện tại thì... đã khác, thật sự đã khác nhiều rồi.
Bọn họ đã là người yêu của nhau.
Lúc hai người về nhà thì đèn trong nhà vẫn còn sáng, Bảo Sơn và Bảo Châu liếc nhau, cười hì hì rồi đi vào nhà.
Lúc này Thích Ngọc Tú đã xem xong phim truyền hình, cô ấy nhìn đồng hồ, nói: "Còn có nửa tiếng nữa là qua ngày mới rồi."
Bảo Châu trợn tròn mắt: "Mẹ, mẹ làm như thế âm khí sẽ vào nhà"
Thích Ngọc Tú:
Cô ấy trừng mắt nhìn hai người, nói: "Khai ra đi, hai con mới đi đâu về vậy?"
Tu hop?
Tăng ca?
Cô ấy vừa rồi không nói là vì muốn chừa cho bọn họ chút mặt mũi.
Cô nhìn chằm chằm hai người từ trên xuống dưới, một lúc lâu sau mới nói: "Hai con đang hẹn hò với nhau sao?"
Bảo Châu khiếp sợ mở to hai mắt, nói: "A! Mẹ à, làm sao mà mẹ biết được thế?"
Thích Ngọc Tú xuỳ một tiếng rồi bật cười, chỉ là nụ cười có hơi nhàn nhạt. Thích Ngọc Tú: "Mẹ là người sinh ra con, Bảo Sơn cũng là mẹ nuôi lớn, các con 'dẩu mông lên một cái thôi mẹ cũng còn biết nữa là Bảo Châu: ""
Câu này nói như vậy cũng không sai, nhưng mà cho dù là ngày mai bọn họ bị phát hiện thì còn có thể nói mình đã giấu được một ngày. Bây giờ còn chưa được một ngày đã bị mẹ phát hiện ra, cảm giác của hai người lúc này có chút đau thương.
Bảo Châu nhẹ nhàng nói: "Từ lúc bọn con xác định quan hệ đến lúc bị mẹ phát hiện còn chưa đến một giờ nữa.
Cảm giác giống như Tôn Hầu Tử chạy nhảy trên tay Phật Như Lai.
Trông bọn họ lúc này quá đáng thương rồi.
Bảo Châu kiên định: "Đáng nhẽ là con không muốn gạt mọi người đâu, con dự định là sáng mai sẽ nói, nhưng mà mẹ cũng không cho con thời gian, còn chưa được một giờ nữa mà, chẳng lẽ con không thể giữ được bí mật này một ngày sao..."
Câu này cũng không phải là chất vấn mẹ cô mà chỉ là tự hỏi bản thân.
Giọng điệu của Bảo Châu đều rất mơ hồ.
Như thế cũng không phải sợ bị phát hiện, mà bản thân cô cho rằng mình đã có một bí mật lớn, thế nhưng còn chưa đến một tiếng đồng hồ đã bị người khác nhìn ra, cái cảm giác này thật sự rất khó diễn tả thành lời.
Cô chống cằm, suy nghĩ một chút về những "chuyện xấu" mình đã làm từ nhỏ đến lớn, hình như lúc nào cũng là mẹ phát hiện trước tiên.
Không chỉ có cô, mà Bảo Sơn và Bảo Nhạc cũng giống như vậy, bởi vì mẹ nắm rõ từng người bọn họ trong lòng bàn tay.
Vậy nên vốn dĩ người làm mẹ đều có ma lực như vậy sao?
Một loại ma lực mà có thể chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn thấu được con của mình.
Bảo Châu thể hiện nỗi u sầu quá rõ ràng, Thích Ngọc Tú cười nhạo một tiếng, nói: "Hai đứa nhãi ranh các con tính sau này sẽ thế nào đây?"
Bảo Châu lập tức nói: "Bọn con mới vừa xác định quan hệ mới, còn chưa được một tiếng đồng hồ nữa nên làm sao có thể nghĩ xa được như vậy.
Nhưng Bảo Sơn thì đã nghĩ tới từ lâu rồi, anh lập tức mở miệng: "Con muốn kết hôn với Bảo Châu a."
Thích Ngọc Tú nhướng mày: "Kết hôn sao? Các con mới xác định quan hệ mà đã lập tức muốn kết hôn rồi sao? Vậy được thôi, bây giờ mẹ hỏi các con, sau khi kết hôn thì sao? Con ở Hong Kong, Bảo Châu ở thủ đô, các con tính mỗi đứa ở một nơi sao?"
Không cần phải nói cũng biết được, công việc của hai người đều không thể bỏ ngang được.
Mặc dù thoạt nhìn Bảo Châu là một cô gái nhẹ nhàng mềm yếu, nhưng cô là ngoài mềm trong cứng, hơn nữa từ khi còn nhỏ cô đã chịu ảnh hưởng bởi Khương Việt, tuyệt đối không phải loại người vì tình yêu mà có thể từ bỏ bản thân.
Người ngoài không hiểu được con gái mình nhưng Thích Ngọc Tú thì hiểu được, tuy Bảo Châu chưa từng nói thêm bất cứ điều gì, từ trước tới nay cũng không biểu hiện mình có dã tâm thế nào, nhưng cô thật sự là một người có dã tâm rất lớn.
Bây giờ trường luyện thi và nhà xuất bản đều không ngừng phát triển, cô tuyệt đối sẽ không vì kết hôn mà từ bỏ hết tất cả, thậm chí cô cũng sẽ không muốn làm gì khiến cho công việc bị đình trệ. Còn Bảo Sơn thì sao?
1019 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận