Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 573: Chương 573

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Ngụy Điềm Điềm: "A!" "Các em làm trò quỷ gì vậy? Cho dù là đang nghỉ trưa, cũng không nên la to như vậy chứ, các em không học cũng phải để cho người khác học chứ?" Cô giáo Uông bước vào cửa, hơi nhíu mày, tỏ vẻ không vừa lòng.
Mọi người lập tức im lặng.
Cô giáo Uông bước lên bục giảng, nói: "Mấy hôm trước thi đấu......
Mọi người lập tức lắng tai nghe, bọn họ vừa rồi cũng vì chuyện này mà náo loạn.
Cô giáo Uông nhìn đám học trò, nói: "Điền Bảo Sơn và Điền Bảo Châu đều được chọn"
"Cái gì!" Mọi người đều khiếp sợ nhìn hai người bọn họ.
Cùng là người với nhau, sao đầu óc bọn họ lại ghê gớm như vậy?
Khóe miệng Bảo Châu cong lên, khuôn mặt tràn đầy niềm vui sướng.
Cô giáo Uông: "Mặt khác, những bạn học tham dự lần thi này đều được nhận giải thưởng ưu tú"
Mọi người ồ lên, cô giáo Uông mỉm cười: "Lần thi này tương đối gấp gáp, còn phải tham gia thi đấu tỉnh nên không tổ chức lễ trao giải. Tiếp theo đây, cô sẽ gọi tên các bạn.
Phần thưởng là một tờ giấy khen và một quyển notebook.
Loại notebook này, trường học bọn họ cũng có bán, so với những quyển vở khác chỉ vài phân tiền, cái vở này đến 5 mao tiền. Thoạt nhìn vừa lớn vừa dày vừa nặng.
"Các em vẫn cần phải tiếp tục cố gắng"
Cô giáo Uông mỉm cười khi trao vở cho từng người.
"Cô ơi, Điền Bảo Châu và Bảo Sơn không có sao ạ?"
Cô giáo Uông: "Điền Bảo Châu và Điền Bảo Sơn cũng có, ngoại trừ những cái này còn được khen thưởng một cây bút máy Bảo Châu nhận giấy khen của mình, cô vừa nhìn thấy đã nhướng mày đầy kinh ngạc, cái gì là hạng nhất sao? Bọn họ thi đấu thành phố mà Bảo Châu lại được hạng nhất.
So với những người khác đều là nhận giải thưởng ưu tú, cô lại có thứ hạng chuẩn xác như vậy liền thăm dò hỏi: "Anh trai, anh hạng mấy?"
Bảo Sơn: "Hạng hai Bảo Châu lập tức trở nên vui vẻ, cô vô cùng đắc ý: "Em giỏi hơn anh rồi nha.
Bảo Sơn cười, vô cùng bình tĩnh: "Vốn dĩ viết văn thì anh hơi yếu một chút, nhưng về mặt khác sẽ mạnh hơn em"
Bảo Châu: "Vậy sao?"
Bảo Sơn: "Sau này nếu còn có cơ hội khác, anh sẽ đánh bại em.
Bảo Châu: "Hừ"
Các bạn học: "
Mấy người này thích làm cái gì vậy chứ.
Mặc dù đây là tương thân tương ái, hai anh em vô cùng yêu thương nhau, nhưng ở phương diện này từ trước đến nay không ai nhường ai.
Sau khi thi đấu thành phố, rất nhanh đã đến cơ hội đi thi tỉnh, 10 người, bởi vì trường bọn họ có 2 người dự thi, cô giáo Uông lại đi cùng lần nữa. Dù sao cũng đều là người trẻ tuổi, ra ngoài đi xa như vậy là không an toàn.
Thật ra thì, mặc dù cô giáo Uông đã hơn 40, nhưng đây cũng là lần đầu tiên cô giáo đi tỉnh thành. Tuy nhiên cô giáo vẫn luôn bình tĩnh hơn hai đứa trẻ choai choai.
Tuần này bọn họ lại không thể về nhà, Bảo Châu nghe nói Chiêu Đệ về thôn nên nhờ cô ấy gửi lời về nhà. Bọn họ đã hai tuần không về nhà rồi.
Hai đứa trẻ này đều rất lưu luyến gia đình, nhưng có thể đi ra ngoài để học hỏi cũng xem như không tệ, bọn họ ở bên này đi tỉnh thành, ngồi xe lửa hơn 6 tiếng đồng hồ, thật sự cũng không thể gọi là gần gì cả.
Ngoài hai anh em bọn họ, còn có những bạn học khác trúng tuyển, mọi người tập trung ở ga tàu hỏa rồi đi cùng nhau.
So với vẻ náo nhiệt khi kết thúc lần thi trước, bây giờ mọi người đều khá nghiêm túc, sau khi lên xe lửa, có bạn học lập tức lấy sách ra, cho dù lúc này hình như có ôn bài hay không thì cũng không còn quan trọng nữa.
Nhưng thật ra vẫn có người làm như vậy.
Nông thôn cho rằng học tập không quan trọng, không quan tâm đến chuyện học hành, nhưng ở trong thành vẫn có vài người xem trọng.
Thật ra cũng không còn cách nào khác, lúc này và sau này không giống nhau, khi đó mọi người đều có nhiều kiến thức, bây giờ mọi người không có nhiều kiến thức như vậy. Càng là nơi yên bình thì càng thiếu hiểu biết. Thành phố lớn không chỉ có nhiều tài nguyên, mà kiến thức của mọi người cũng nhiều hơn, họ càng hiểu được tri thức là quan trọng.
846 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận