Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 714: Chương 714

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Tiểu Mộng ngẩng đầu ừ một tiếng, cúi đầu nhanh chóng sửa soạn lại sách vở rồi đi sang một phòng học khác.
"Có phải Mộng Nhi đến lớp viết văn không?"
"Đúng vậy, cậu ấy cấp ba rồi mà còn học cái này"
"Cậu ấy nói rất hữu dụng, có thể có thêm một ít cơ hội cũng không thể bỏ qua.
"Chậc. Học thế cũng quá khoa trương rồi.
Cậu bạn lúc đầu nói chuyện: "Cô giáo Điền của chúng ta cũng đã nói, chỉ cần có thể được học thì phải liều mạng học. Cơ hội thay đổi vận mệnh không đến nhiều lần, thi đại học là lần quan trọng nhất"
"Vậy cũng đúng"
Đúng 8 giờ rưỡi thì trường luyện thi sẽ đóng cửa, sau một ngày bận rộn, đến 8 giờ rưỡi vẫn còn vài lớp kiên trì học tới phút cuối cùng, có lớp thì đang từ từ đi ra ngoài. Bọn họ cầm theo cái ly của mình, đó là một ly canh gừng, họ vừa đi vừa uống.
Trần Thần vừa ra khỏi cửa đã thấy cha mẹ mình tới đón, lập tức tiến lại gần: "Cha mẹ, hai người có lạnh không? Uống chút canh gừng đi ạ, đây là trường bọn con chuẩn bị đó"
"Trường các con sao còn chuẩn bị thứ này?" "Tuyết rơi lạnh quá nên cô giáo Điền sợ mọi người bị cảm lạnh.
"Như thế đúng là không tệ, trường luyện thi này ngoại chuyện học phí mắc ra thì không có gì để chê"
Một phụ huynh đi ngang qua nghe thấy thì cười nói: "Cũng không đúng, nhưng mà nghĩ lại thì, học phí mắc là vấn đề của người ta sao? Rõ ràng là vấn đề của chúng ta mà Mấy người phụ huynh cười ha ha, trong đó có một người nói: "Cũng may chúng ta còn có thể chi trả được.
"Đúng vậy"
Khi nói câu này khó tránh khỏi có vài phần đắc ý.
Có rất nhiều người muốn học cũng còn không đủ tiền kia kìa.
Trần Thần theo cha mẹ về, nói: "Hôm nay ngoài được nghe giảng, bọn con còn làm một bài thi, phải nói là siêu cấp khó. Bên trong có rất nhiều thứ bọn con đều đã được học qua, nhưng có hơi biến đổi một chút, con lại không nhớ rõ"
"Vậy phải làm sao?"
Trần Thần: "Không sao ạ, con cảm thấy như vậy khá tốt, bây giờ phát hiện những cái không biết làm, sẽ tốt hơn là đến lúc thi đại học mới phát hiện. Những chỗ con sai, con sẽ ghi nhớ thật kỹ, con cảm thấy cô giáo Điền nói rất đúng, không thể cứ học vẹt theo sách, không thể vì đề thay đổi mà lại không biết làm.
Cha Trần Thần: "Chẳng trách học phí lớp này lại mắc, thật đúng là đạo lý quý giá."
Lớp luyện thi một tháng cũng là 50 tiết, học phí là ba trăm đồng tiền. Lúc hắn đi đăng ký còn cảm thấy gia đình bình thường đều không thể gánh nổi, nhưng chờ đến lúc con gái đi học thì mới biết, sĩ số lớp người ta là ba mươi học sinh, tất cả đều đã chiêu sinh đầy đủ.
Cho nên trên đời này có rất nhiều người có tiền, có điều kiện.
Tuy nhiên phụ huynh vẫn thỉnh thoảng thì thầm cùng nhau, bọn họ đều cảm thấy lớp luyện thi này thật sự có chút khác biệt, hơn nữa việc thu học phí cũng có lý.
Ví dụ bài thi mà bọn họ làm đều là do trường cung cấp, không cần phải tiêu tiền. Hơn nữa những chỗ khác không có điều đó. Điều này rất khó để làm được.
Con gái hắn đi học trong khoảng thời gian này còn cảm thấy mình học được nhiều hơn mấy tháng trước đó.
Con gái hắn và người khác không giống nhau, người ta là học sinh cấp ba bình thường, con gái hắn là học lại lần hai rồi vẫn không thi đậu, nhưng không muốn từ bỏ, cũng không muốn quay lại trường học vì cảm thấy mất mặt, đúng lúc gặp được chỗ này, trong nhà quyết tâm cho Trần Thần thử lại một lần cuối cùng.
Không ngờ, bản thân Trần Thần cũng cảm thấy khá tốt.
"Đúng rồi cha, vừa rồi cha với một người phụ huynh vẫy tay với nhau, cha quen người đó sao?"
Cha Trần Thần gật đầu: "Đó là phó lãnh đạo ở đơn vị của cha, con của chú ấy cũng học ở đây"
"Nhìn chú ấy còn rất trẻ"
Cha Trần Thần: "Vốn dĩ là chú ấy vẫn còn trẻ, con trai chú ấy mới học tiểu học thôi, nhưng chú ấy nói con mình rất thông minh nên không muốn lãng phí thiên phú. Tuy mùa hè sang năm mới bắt đầu học cấp hai, nhưng bây giờ người ta đã bắt đầu học lớp cơ bản cấp hai, cái lớp viết văn kia cũng có đăng ký luôn.
Trần Thần:
Trẻ con bây giờ đều liều mạng mà học hành đến vậy sao?
"Tiêu tiền cho con cái học tập, người làm cha mẹ làm sao có thể bỏ qua được.
Trần Thần nghĩ đến số tiền cha mẹ phải bỏ ra, hốc mắt hơi đỏ.
Tình trạng tương tự như thế cũng phát sinh ở rất nhiều người khác, Bảo Châu không biết những điều đó, chỉ biết mình phải cố gắng làm tốt nhất, điều đó quan trọng hơn tất cả mọi thứ. Tuy chương trình học ở chỗ bọn họ kết thúc lúc 8 giờ rưỡi, nhưng thật sự cũng vội để đóng cửa thật nhanh còn ra về, cũng may bọn họ không cần thu dọn gì.
Bảo Châu đã thuê hai dì quét dọn vệ sinh, mỗi sáng sớm sẽ đến đây quét dọn.
Mỗi ngày sẽ làm 2 tiếng đồng hồ, từ 6 giờ đến 8 giờ sáng, một tháng mười đồng tiền.
Lúc Bảo Châu tiến hành trang trí chỗ này mới biết được ông Trần ở kế bên vốn dĩ là giáo viên cấp ba, tuy bây giờ đã được phục hồi danh dự nhưng ông ấy chỉ có thể được phân đến trường học tương đối xa xôi, ông ấy suy xét thấy sức khỏe bản thân không cho phép, ông cũng đã lớn tuổi nên đành từ bỏ.
Đúng lúc Bảo Châu mở trường luyện thi ở đây, dưới sự thuyết phục của Bảo Châu, cuối cùng ông ấy cũng đồng ý đến đây.
993 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận