Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 553: Chương 553

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Bảo Sơn nhướng mày: "Người với người giống nhau không phải rất bình thường sao ạ? Là do chú quá nhát gan đó thôi.
Nghiên cứu viên Trương: "......"
Tuy lời nói này là thật, nhưng mà vẫn khiến người ta đau lòng.
"Vậy cũng phải, hơn nữa bất thình lình nhìn thấy thì thấy rất giống, nhưng nếu nhìn kỹ một chút, lại cảm thấy vẫn có rất nhiều chỗ khác biệt.
Nghiên cứu viên Trương cười cười, không nói thêm gì nữa, lúc này Thích Ngọc Tú cũng lấy nước ấm đến cho hắn, hắn nói cảm ơn, lưu luyến từng bước rồi rời đi. Mặc dù bọn họ mới tới đây thời gian không dài, chỉ là làm việc mấy ngày, nhưng vì muốn tìm xem xung quanh đây còn thiên thạch hay không thành ra đã chậm trễ mấy ngày.
Mặc dù mới mấy ngày, nhưng cũng nghe qua người trong thôn nói chuyện, Bảo Sơn là được nhận nuôi, chuyện này thì ai ai cũng biết. Mặc dù người trong thôn không có ác ý, nhưng nói khó nghe một chút thì thật sự làm tổn thương người khác.
Cho nên người ngoài như bọn họ đều nghe nói, tuy rằng là được nhận nuôi, nhưng cũng không phải không rõ nguồn gốc, cha mẹ nhóc đều là người địa phương, một người mất vì khó sinh, một người mất vì chuyện ngoài ý muốn, vẫn có thể xác thực nhóc không có khả năng là con nhà người ta.
Xem xét về tuổi tác thì lại không khớp, cho nên hắn cũng chỉ là cảm thấy tương đối giống nhau, không nghĩ ngợi thêm nhiều, ngược lại sau khi trở về còn cảm thán, trên đời thật sự có những người lớn lên giống nhau.
Hắn đi rồi, cả nhà Thích Ngọc Tú cũng bắt đầu bàn luận.
Thích Ngọc Tú: "Không biết bọn họ đang nói tới người nào.
Bảo Sơn lại rất bình tĩnh: "Mặc kệ là người nào, tóm lại không có quan hệ gì với con"
Nhóc cũng không để trong lòng, ngược lại là hỏi: "Bọn họ thường xuyên đến đây mượn đồ sao ạ? Nấu nước mà không thể tự mình làm được ư?"
Thích Ngọc Tú lắc đầu: "Cũng không phải thường xuyên đến đây, bọn họ chỉ ở lại có mấy ngày, sao có thể hay đến đây được. Nhưng mà bọn họ rất chú ý, cơ bản thì sẽ không nhóm lửa nấu nước ở trong núi, nói là mùa xuân gió lớn nên sợ cháy. Chắc là lát nữa họ phải xuống núi."
Cô nhìn bên ngoài, trời đã tối sầm, cô ấy nói: "Tối nay đừng đến sơn động nữa, đợi sáng mai rồi chúng ta hãng đi "Cũng nên như vậy ạ.
Dù sao cũng chỉ thêm nửa ngày, Bảo Châu cũng không vội, nhưng cũng lẩm bẩm oán giận: "Còn nói anh trai nói bậy"
"Này cũng không phải nói là nói bậy......"
Bảo Châu cười: "Vậy nói anh trai là quỷ thì rất phiền. Nhưng mà...... Cũng không biết chú ấy nói lớn lên giống là giống cỡ nào?
"Ai mà biết được.
Bảo Châu có chút tò mò, nhưng mà rất nhanh đã vứt chuyện này sang một bên.
Cho dù nghiên cứu viên Trương có thấy giống nhau, bọn họ cũng không quá để ý đến chuyện này, dù sao thì lai lịch của Bảo Sơn cũng rất rõ ràng. Vậy chắc chắn là chỉ có nét tương tự thôi. Chỉ là rất lâu sau đó, bọn họ mới biết được, chuyện này cũng không phải là chuyện râu ria. Đương nhiên đối với hiện tại mà nói, mọi người không quá quan tâm đến, sáng sớm hôm sau, cả nhà bốn người cùng đi vào sơn động, sau khi thiên thạch rơi xuống, bởi vì đánh sâu vào mà vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, nói là từng mảnh nhỏ, nhưng cũng rất lớn, hơn nữa bị thiên thạch thật lớn đánh sâu vào, làm cho cả sơn động hóa thành hư ảo.
Bảo Châu từng nghĩ, không biết có thể đào được không, nhưng bây giờ tận mắt nhìn thấy hiện trường mới biết được, đúng là không thể làm gì được.
Hơn nữa cho dù có đào, cũng không phải đào ra sơn động, đấy là hai việc khác nhau.
Nếu là hai việc khác nhau, vậy càng không thể công khai đào sơn động. Mấy người bọn họ tỉ mỉ quan sát, âm thầm thở dài.
Nhưng mà những điều này cũng không nằm ngoài dự tính của Thích Ngọc Tú, hơn một tháng gần đây cô đã tới đây rất nhiều lần cho nên trong lòng cũng đã hiểu rõ.
"Ở trước mặt thiên nhiên con người bỗng chốc hóa thành vật nhỏ bé. Bảo Châu cảm thán nói.
Thích Ngọc Tú mỉm cười, nói: "Con đã nói câu này rất nhiều lần rồi"
Thật ra nói như vậy cũng không sai, bọn họ cũng không ở lại đây lâu, ở nhà còn có rất nhiều việc. Mùa xuân, còn phải trồng trọt. Thích Ngọc Tú bắt đầu đi làm, toàn bộ đất trong nhà sẽ để lại cho ba đứa con.
866 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận