Nếu nói là điều kiện tốt thì không có ai tin, tuyệt đối không có ai.
Nhà ai điều kiện tốt mà lại ở lưng chừng núi?
Nhà ai điều kiện tốt mà lại ở trong một ngôi nhà bằng đá bình thường?
Bây giờ điều kiện tốt là phải ở nhà ngói.
"Các cháu đều là trẻ ngoan!"
Bảo Sơn và Bảo Châu: "......
"Phụ huynh các em đâu?" Trong khi mấy người tự đánh giá nhà người ta nghèo khó giao tranh với thiếu niên và thiếu nữ đang nỗ lực phấn khởi học tập thay đổi vận mệnh, lúc mọi người tự mình cảm động nước mắt lưng tròng, cô giáo Uông cũng đi cùng rốt cuộc cũng nói đến trọng điểm. Phụ huynh của Điền Bảo Sơn và Điền Bảo Châu đâu rồi nhỉ?
Bảo Châu: "Hôm này trường em trai em họp phụ huynh nên mẹ em đã đến trường học rồi ạ"
Thật là mới mẻ, Bảo Châu bọn họ đi học đến lúc tốt nghiệp đại học, cũng chưa biết họp phụ huynh là gì.
Mà Bảo Nhạc cũng là lần đầu tiên cảm nhận được, lúc mới biết được, chính cậu cũng khiếp sợ mà ngơ ra một lúc lâu. Lẽ nào, còn có chuyện thế này sao? Cậu khiếp sợ thành ra như vậy, rốt cuộc lục từ trong trí nhớ ra thì ở bên kia cũng có chuyện như vậy.
Thật sự không nghĩ tới, vì một năm khôi phục thi đại học mà bọn họ bên này cũng khẩn trương hơn.
Năm nay thi cuối kỳ, Điền Bảo Nhạc đứng nhất toàn trường cho nên Thích Ngọc Tú vô cùng đắc ý đi tham gia cuộc họp phụ huynh.
"A, nhà em còn có em trai sao?"
Bảo Châu lập tức gật đầu, mỉm cười: "Em trai em đang học cấp hai, vừa rồi thi đứng nhất toàn truong?"
Mọi người ở đây lập tức sáng mắt, nói: "Em trai em học thế nào? Đứng nhất toàn trường sao? Vậy thì cũng không tệ!"
Lúc này mọi người mới cảm thấy, có một số việc thật đúng là thiên phú. Bằng không nhìn vào điều kiện gia đình này, cũng sẽ không cảm thấy bọn họ lợi hại cỡ nào.
Nhưng những người đọc sách, có thể thấy được đây là đầu óc thiên phú, đương nhiên nhà này không ai có thể dạy cho các con, điều đó cũng chứng minh được tầm quan trọng của trường học. Lúc này nhìn thầy hiệu trưởng và cô giáo Uông thật là đang tràn đầy ghen ghét.
Nhưng mà nghĩ lại, bọn họ dạy cho học sinh bản địa, nhờ bọn họ mà mọi người có chung vinh dự.
Tóm lại hình như mọi người đều rất vui.
"À này...... Mẹ em không ở nhà, trong nhà còn có người lớn nào khác không?"
"Nhà họ làm gì còn người lớn, chỉ có mẹ thôi.
"Đúng đúng, cha bọn nhỏ chết sớm, Điền Đại không được may mắn, không được nhìn thấy con cái lớn lên trong vinh quang"
"Nhà họ không có ai, ông bà nội bọn nhỏ sợ bị nhà họ liên lụy nên khi bọn nhỏ còn bé đã cắt đứt quan hệ"
Mấy lãnh đạo cục giáo dục: "Liên lụy?" Không nghe nói đến gia đình Điền Bảo Sơn và Điền Bảo Châu có thành phần không tốt.
Người trong thôn làm sao hiểu được lãnh đạo nghĩ cái gì, mồm năm miệng mười: "Nhà họ nghèo khó, ông bà nội bọn nhỏ sợ phải chu cấp tiền nuôi dưỡng mấy đứa cháu nên đã đoạn tuyệt quan hệ, giấy đoạn tuyệt quan hệ còn giữ ở Thôn Ủy Hội"
"Lãnh đạo à, các người chưa từng nghe qua, con trai đã chết, lúc con trai kết hôn lấy 30 đồng tiền làm lễ hỏi, còn buộc con dâu trả lại. Hoàn toàn mặc kệ nhà này sống như thế nào. Tiểu Bảo Nhạc nhà này khi còn nhỏ thân thể yếu ớt, dăm ba ngày là lại đi bệnh viện, bọn họ sợ phải lấy tiền chữa bệnh cho cháu trai"
"Nhà này cũng thật là quá......"
Mấy nữ đồng chí đứng đó đều không vui, cha mẹ chồng ác như vậy, khiến nữ đồng chí đồng cảm như bản thân mình cũng bị.
Tuy nhiên điều đó cũng chứng minh nhà này thật sự không giàu có.
Mặc dù là như vậy, con cái còn có thể lớn lên mạnh khoẻ và giỏi giang, thật là quá khó để có được.
"Nhà các em thật là sống không dễ dàng gì......"
Bảo Châu gãi đầu.
Tuy ông Điền và bà Điền không muốn dính líu gì đến nhà này, nhưng nghe được tin vui sướng thế này, vội vàng đi tới thì nghe thấy người khác đang ở đây phá đám.
"Nhà bọn họ chắc chắn không dễ dàng, ái chà các người không biết gia đình kia......"
"Thiếu đạo đức cực kỳ, nhưng mà hai nhà không có quan hệ, khi bọn họ còn nhỏ đã không còn quan hệ......"
Ông Điền và bà Điền tức giận đến bốc khói, muốn đi lên mắng chửi người, chỉ là thấy ở đây nhiều người như vậy, lại còn ăn mặc tươm tất, bọn họ hít một hơi thật sâu rồi nén lại trong lòng. Bọn họ cũng hiểu được, nơi này không phải chỗ bọn họ có thể náo loạn.
Mấy năm nay bọn họ chẳng quan tâm, cũng không phải là không có ảnh hưởng.
Hai người liếc nhau sau đó yên lặng lén lút xuống núi......
Bọn họ lặng lẽ đến rồi lại lặng lẽ rời đi, chỉ có người trong thôn thấy, nhưng mọi người đều bĩu môi coi như không nhìn thấy. Nhóm người trong cục giáo dục nghe nói về chuyện nhà này càng cảm thấy hai đứa nhỏ này là trưởng thành từ trong gian nan cực khổ, không có nước chảy bèo trôi, lại lớn lên thành cây đại thụ che troi.
Nhìn bọn họ, quả thật như nhìn con cháu nhà mình, cảm thấy tràn đầy vui vẻ hào hứng.
1039 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận