Bảo Sơn bật cười: "Ông nội, không phải là ông đang cảm thấy là cháu biết trước chứ? Nếu cháu thật sự biết trước, cháu đã sớm khiến cho chú hai, chú ba và cô gặp xui xẻo rồi.
Ông Lôi: "..... Cháu đúng là rất thẳng thắn.
Bảo Sơn: "Con người của cháu chính là như vậy, yêu hận rõ ràng"
Ông Lôi: "Những chuyện cháu làm thật sự rất rõ ràng......"
Bảo Sơn: "Ông nội à, cháu chọn công ty bọn họ đương nhiên là cũng hy vọng bọn họ có hạng mục nghiên cứu phát minh thành công, đây là tin tức trọng đại nhưng hơn nửa năm nay thì cháu lại cảm thấy không khả quan cho lắm. Hiện tại bọn họ tuyên bố đã nghiên cứu phát minh thành công, cháu căn cứ vào nhiều dấu hiệu nên phán đoán bọn họ đã nghiên cứu phát minh thất bại" "Nhưng mà không phải cháu nói công ty viết báo mỗi năm ra một lần, hiện tại cháu không cho rằng bọn họ cũng như vậy sao?"
Bảo Sơn lắc đầu: "Cháu không thấy vậy, nhưng mà cháu không cần xem cũng biết bọn họ nhất định có vấn đề. Ông nội à, nghiên cứu cổ phiếu có rất nhiều chuyện đều để lại dấu vết. Nếu không hiểu biết thì khi đi vào chính là đánh cược, nhưng mà cháu không phải như thế. Anh cười: "Trước tiên chúng ta nói về thiết bị điện tử, thiết bị điện tử này của bọn họ thì trong đó thiếu đi một tấm vật liệu, bọn họ muốn nhập khẩu. Bọn họ cũng xác thật vẫn luôn thuê cảng container, nhưng mấy tháng nay rồi bọn họ đã dần dần giảm bớt. Cháu đã đến hiện trường nhìn thử, có mấy cái đều để không. Đương nhiên ông có thể nói là bọn họ nghiên cứu chế tạo thành công nên giảm bớt nhưng điều này như vậy mà hợp lý sao ạ? Nếu thật sự nghiên cứu thành công, cháu cảm thấy họ sẽ càng phải đẩy mạnh hơn nữa, bởi vì bọn họ có lợi thế nhiều hơn. Nhưng bây giờ bọn họ lại làm theo cách ngược lại, như vậy đã nói lên bọn họ không chỉ thất bại, hơn nữa họ còn từ bỏ...."
"Cháu biết bọn họ từ bỏ vậy sao còn không sớm bán tháo đi?"
Bảo Sơn: "Ông cứ nhìn nhân phẩm của lãnh đạo bọn họ đi, cháu đã nghiên cứu qua một chút về cuộc đời của người này, cháu cảm thấy mặc kệ là hắn có thành công hay không, hắn đều sẽ nói là mình thành công, hắn kiêu ngạo, hắn dám đánh cược, hơn nữa còn rất tự phụ. Hơn nữa trong một vài trường hợp, hắn đều biểu hiện ra cho mọi người tin tưởng, trong lời nói có hàm ý là đã gần thành công. Rõ ràng không làm được mà còn cố tình làm như vậy, cháu đoán là hắn muốn lừa gạt người khác" Ông Lôi: "Ông cho rằng cháu mới đến đây nên cháu còn chưa hiểu hết được nhiều người đâu. Bảo Sơn mỉm cười: "Cháu muốn kiếm nhiều tiền nên sẽ phải luôn cẩn thận, hơn nữa cháu biết những điều đó đều không được xem là bí mật. Người khác không biết là do kiến thức của bọn họ không đủ, căn bản không biết cần loại vật liệu nào. Có thể sẽ có người biết nhưng bọn họ cho rằng là mình có rồi nên cũng không đi xem thử coi thứ này có phải thật sự tồn tại hay không. Cháu cũng chỉ là đánh cược nhưng cháu đánh cược với xác suất ít nhất là có chín phần thành công" Đương nhiên những lời này chỉ có thể nói trên miệng.
Có ai nghĩ là bọn họ đã từng xem qua một bộ phim Hongkong tên là Thời đại lớn đâu chứ? Chính vì xem bộ phim Hongkong này mà anh và Bảo Châu đã dành thời gian nghiên cứu sự phát triển của cổ phiếu trong mấy năm nay. Những thứ đó bây giờ đều có thể sử dụng được, anh chưa làm thử nhưng anh biết là nhất định sẽ phát triển.
Tuy Bảo Sơn biết hướng phát triển nhưng lại không mù quáng ỷ lại vào ký ức, anh sẽ tìm được bằng chứng khác để chứng minh cho kết luận này.
Rốt cuộc thì Chiêu Đệ có thể trọng sinh, chuyện khác cũng không hẳn là không có khả năng thay đổi, cho nên mặc dù anh biết bất luận có chuyện gì thì đều sẽ không dựa vào ký ức mà làm việc. Nhưng những lời này Bảo Sơn khẳng định là không thể nói ra, anh chỉ có thể đem phân tích của mình nói cho ông nội nghe, ông Lôi gật đầu, khen: "Cháu làm việc như vậy làm cho ông rất yên tâm"
Ông đã ở từng tuổi này rồi nên kỳ thật không mấy tin tưởng vào cổ phiếu. Nhưng Bảo Sơn cho ông biết chuyện anh làm không phải là hành vi đầu cơ mà là thật sự tham khảo các loại số liệu rồi phân tích.
Như vậy trong lòng ông Lôi cũng yên tâm vài phần.
Ông nói: "Được rồi, sau này khi nào cháu bán tháo thì cứ nói với ông"
Bảo Sơn gật đầu: "Dạ"
"Cháu không đầu cơ làm bậy là ông an tâm rồi"
Bảo Sơn: "Ông nội à, cháu và Bảo Châu đã nói qua với nhau, bọn cháu đều phải nỗ lực để so thử xem ai giỏi hơn. Cháu sẽ không để mình rơi vào hoàn cảnh nan giải đâu. Mà hiện tại cháu kiếm được nhiều cũng không tượng trưng cho việc cháu giỏi hơn Bảo Châu. Chỉ có thể nói cháu có hoàn cảnh và cơ hội nhiều hơn cô ấy. Bọn cháu so thử xem bản thân làm được bao nhiêu cho nên cháu sẽ nỗ lực hết mình nhưng cháu sẽ không làm bậy?
Anh và Bảo Châu đều phấn đấu nhưng phương hướng phấn đấu hoàn toàn không giống nhau, đương nhiên cũng là vì bọn họ ở trong hai hoàn cảnh khác nhau. Cho nên không thể đi cùng một con đường nhưng cũng không có gì là sai, mọi người đều rất nỗ lực cả. Anh mỉm cười: "Bảo Châu của cháu rất lợi hại cho nên cháu càng phải cố gắng thật nhiều. 1046 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận