Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 789: Chương 789

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Ai còn có thể thảm hơn cậu nữa chứ?
Người ta trở về nhà đều có thể nghỉ ngơi, cậu trở về chuyện đầu tiên phải làm chính là đi thi.
Sau đó chuyện thứ hai chính là đến nhà xuất bản làm việc một cách bận rộn.
Cậu nhìn kẻ đầy tớ trung thành Ellen, thật sự thì anh ta cũng bận rộn y như cậu vậy.
Bảo Nhạc rửa mặt xong đang định về phòng thì nhìn thấy anh trai mình với cặp mắt quầng thâm to đùng: "Ôi má ơi, mắt anh bị sao vậy?"
Vừa dứt lời xong thì quay sang lại thấy Bảo Châu cũng có quầng thâm mắt to y chang, cậu lên án nói: "Hai anh chị hôm qua lén đi đâu làm gì, tại sao không dẫn em theo? Thật là quá đáng mà."
Đang nói thì lại thấy mẹ bước ra, mẹ cũng có quầng thâm mắt giống như vậy.
Bảo Nhạc:
Ba người lại đi bỏ rơi một người sao? Mọi người đúng là không biết xấu hổ mà!
Thích Ngọc Tú: "Hai anh chị con đang yêu nhau.
Bảo Nhạc:
Chuyện này quả thật không có gì bất ngờ.
Nhưng mà chuyện này và quầng thâm mắt thì có liên quan gì đến nhau đâu chứ?
Chẳng lẽ là bởi vì hai người này công khai thân phận nên đã bị mẹ giáo huấn một đêm?
Khả năng cao là chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra.
Bảo Nhạc nghĩ đến đây liền cảm thấy vui sướng khi người khác gặp họa, cậu nhìn về phía Bảo Sơn và Bảo Châu, lập tức cười ha ha ha. Bảo Sơn: "? ??"
Bảo Châu: "? ??"
Thích Ngọc Tú nhíu mày: "Con còn cười được sao? Chuyện này có cái gì mà buồn cười đâu chứ hả?
Hai đứa yêu đương mà con còn vui đến vậy. Chẳng khác nào một đứa ngốc cả.
Bảo Nhạc: "? ?? !!"
Tại sao bọn họ yêu đương mà người bị mắng lại là Điền Bảo Nhạc?
Hơn nữa bọn họ yêu nhau thì cậu cười một cái cũng...... cũng không được sao?
Rốt cuộc thì phù sa không chảy ruộng ngoài () mà.
[Chú thích: ( ) Phù sa không chảy ruộng ngoài: là những điều tốt đẹp như gái xinh, quyền lực, đất đai không để cho người ngoài có được, ý nói ở đây là lợi ích, lợi thế tự nhiên không thể để người khác lấy được, phù sa của ta không chảy ra ruộng của người khác.
Tại sao mẹ lại không vui vậy chứ?
Không vui thì có thể lập tức ngăn cản, nhưng vừa nhìn gương mặt này của mẹ là đã biết mẹ nhất định sẽ không ngăn cản.
Mẹ đã đồng ý rồi mà không lẽ lại hy vọng người khác không đồng ý sao? Đây là cái ý nghĩ kỳ lạ gì vậy? Bảo Nhạc cảm thấy bản thân mình như rơi vào trạng thái hoang mang.
Thật sự có nghĩ cách nào thì đầu óc cũng không thể thông suốt được.
Bảo Nhạc thật sự không thể hiểu nỗi, tại sao tâm trạng Thích Ngọc Tú lại rối rắm đến như vậy. Tuy biết rất rõ hai người này này rất xứng đôi, cả hai đứa đều rất thương nhau, cô thậm chí còn rất thương Bảo Sơn, nhưng nghĩ đến nếu bọn họ thật sự ở bên nhau lại còn ở riêng hai nơi, trong lòng người làm mẹ này luôn cảm thấy có chút gì đó rất khó chịu.
Đồng thời Thích Ngọc Tú cũng rất xót cho hai đứa.
Tuy có thể bọn họ căn bản không cần được thương xót nhưng người làm mẹ vẫn cứ đau lòng. Bằng không thì làm sao mà làm mẹ được.
Chỉ là nếu như nói không muốn bọn họ ở bên nhau thì Thích Ngọc Tú sẽ không làm điều đó. Lúc cảm xúc đang rối rắm như vậy, bản thân cô ấy đồng ý nhưng lại hy vọng có một người nào khác xen vào một chút. Đúng vậy, những chuyện ruồi bọ như thế này dù sao để người khác làm cũng tốt. Ít nhất có thể khiến hai đứa nhỏ bình tĩnh hơn một chút, bình tĩnh một chút để ngẫm lại chuyện này.
Người thích hợp nhất để được lựa chọn chính là Bảo Nhạc, nhưng mà đứa con ngốc nghếch này lại còn cười ha hả, người làm mẹ này không phải chỉ có thể giương mắt nhìn thôi sao?
Thích Ngọc Tú: "Haizz.
Bảo Nhạc: ". Quả nhiên cậu đã đoán trúng tâm tư của mẹ rồi.
Bảo Sơn và Bảo Châu: "? ??"
Mỗi người có một tâm trạng khác nhau, mọi người cùng nhau ăn sáng, lúc này đây Bảo Châu không còn giống như lần trước nữa, lần vừa rồi khi Bảo Sơn đi, cô chỉ lén ngồi xổm ở cửa sân bay, lại không dám đến tiễn đưa anh đi, nhưng lần này thì lại khác, bọn họ đều cùng nhau đi tiễn.
Bảo Sơn ôm từng người một, tuy ngay lúc này có chút khác người một chút, nhưng anh cũng không thèm để ý, ngược lại lại nói: "Em hãy chờ anh quay trở về nhé!"
Bảo Châu gật đầu thật mạnh, cô dạ một tiếng.
Tuy cũng cùng là rời đi nhưng lần này tâm trạng mọi người đều khác với lần trước.
Thấy Bảo Sơn đi qua cổng an ninh, Bảo Châu hít sâu một hơi, nói: "Chúng ta mau về công ty thôi" Thích Ngọc Tú: "Con không về nhà ngủ một giấc sao?"
Bảo Châu lắc đầu: "Không cần đâu ạ.
Thật sự trong khoảng thời gian này, công việc của bọn họ đã bị chậm trễ không ít.
Đương nhiên là Bảo Châu sốt ruột, tuy hiện tại mọi việc không cần phải tự tay làm lấy, không ít công việc cô đều đã phân công cho người khác, nhưng cô là chủ nên còn rất nhiều chuyện cô phải tự mình nắm chắc.
1035 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận