Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 527: Chương 527

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Nhóm người Bảo Sơn kiểm tra khắp nơi, ba mẹ con Bảo Châu và cả nhà Đại Sơn ngồi cùng nhau, vợ Đại Sơn lo lắng cho con trai cả, Lý Kiến Kỳ đi làm ở xưởng máy móc ở công xã, tuy nói ở nhà máy sẽ không sao, nhưng người làm mẹ vẫn rất lo lắng, dù sao thì chuyện này cũng rất khó nói. Cô ấy lo lắng khẩn trương, Thích Ngọc Tú an ủi, nói: "Nhất định là không sao đâu, em xem người trong thôn chúng ta chạy loạn như vậy mà cũng đều không sao, nhà máy bọn họ ngay ngắn trật tự, không phải sẽ càng không có vấn đề gì sao?"
Thật ra câu này không hề có lý, nhưng lại trấn an được vợ Đại Sơn.
Cô ấy nói: "Đúng, đúng, đúng, nhất định sẽ không có vấn đề gì?
Cô ấy hít một hơi thật sâu rồi nói: "Em vẫn không yên tâm về đứa nhỏ này. Thích Ngọc Tú hiểu được vợ Đại Sơn đang lo lắng điều gì, cô cười nói: "Thằng bé chỗ nào cũng đều tốt, sao còn phải lo lắng làm gì?
Vợ Đại Sơn thở dài một hơi, mấy người bọn họ đang nói chuyện thì đại đội trưởng đã dẫn người quay trở lại, ông nói: "Nhà ở của các hộ gia đình cũng không có vấn đề gì, nhưng mà chuồng bò thì đã bị sập" "Cái gì!"
"Chuồng bò sập? Vậy còn trâu bò thì sao? Trâu bò có bị làm sao không?" Mọi người vội vàng hỏi, đại đội bọn họ chỉ có hai con trâu, mỗi năm cày bừa vụ xuân, đều là nhờ đến sức kéo của hai con trâu này, nếu thật sự có chuyện gì...... mọi người cũng không dám nghĩ đến, mồm năm miệng mười truy hỏi.
Đại đội trưởng vội vàng ngăn mọi người lại, ông nói: "Trâu không sao cả, chỉ là chuồng bò bị sập, nhưng con trâu thì không bị thương"
Quả thật là may mắn, thật là tốt đến mức không còn lời nào để nói.
Mọi người vừa nghe như thế lại vui vẻ trở lại.
Chủ yếu là trâu không sao, chuồng bò bị sập, bọn họ có thể dựng lại cái khác.
Mọi người cứ như vậy hết cả buổi chiều, nhóm người Bảo Sơn quay về, biết được tất cả nhà đều không sao, nhóm người Thích Ngọc Tú cũng an tâm không ít, thấy trời đã tối, đại đội trưởng mới nói: "Người nào tình nguyện ở lại, thì ở bên này, nhóm một đống lửa rồi cùng nhau sưởi ấm. Còn nếu thật sự muốn về nhà, tôi cũng không giữ các người lại, cứ trở về đi. Nhưng nếu có chuyện gì, các người cũng đừng oán trách người khác.
Tình hình này, đâu ai có thể nói trước còn có cục đá nào rơi xuống nữa không, cho nên đại đội trưởng cũng không thể ép buộc mọi người lựa chọn điều gì.
Ông cũng muốn giữ tất cả mọi người lại, nhưng thời tiết tháng ba cũng thật sự không tốt lắm, nếu đá không rơi xuống thì người ta cũng vì lạnh mà bị cảm, điều này khiến ông không dễ dàng mà đưa ra quyết định. Đại đội trưởng không bắt buộc, lập tức có người quyết định phải về nhà.
Thật ra mọi người cũng không nghĩ gì nhiều, dù sao thì chuyện đá rơi này và động đất cũng không giống nhau, động đất thì bọn họ còn nghe qua, nhưng đá rơi thì đúng thật là chưa nghe bao giờ. Hơn nữa, hôm nay thật sự quá lạnh, không về nhà thì người cũng không chịu nổi.
Mọi người lần lượt chia ra từng tốp về nhà, Thích Ngọc Tú suy nghĩ một lát rồi hỏi con trai và con gái: "Các con muốn sao?"
Bảo Châu trả lời: "Con muốn về nhà"
Hôm nay, cô đặc biệt ít nói, Bảo Sơn cúi xuống nhìn cô, nói: "Vậy chúng ta hãy về nhà, mọi người nghỉ ngơi đi, con sẽ ở lại đây gác đêm"
Thích Ngọc Tú: "Như thế sao được, con chỉ là một đứa trẻ......"
Bảo Sơn bật cười, thoải mái nói: "Mẹ, con đâu phải là một đứa trẻ, con là một thanh niên, con không gác đêm chẳng lẽ để cho mẹ gác sao?"
Cậu ôm lấy vai mẹ, nói: "Đi thôi, chúng ta về nhà.
Nhà bọn họ trở về, những người quen biết với bọn họ cũng đi cùng, mọi người đi theo đường núi lên trên, đến một ngã rẽ thì đường ai nấy đi.
Thích Ngọc Tú nói: "Mẹ sống từ nhỏ đến lớn, nhiều năm như vậy, lần đầu tiên gặp phải tình huống này"
Bảo Nhạc thì thầm: "Mấy ông cố nội, bà cố nội trong thôn cũng chưa nghe qua, mẹ còn trẻ như vậy, đương nhiên là không biết rồi "
Thích Ngọc Tú cười: "Mẹ còn trẻ sao?" "Mẹ còn trẻ, mẹ rất trẻ mà"
Bảo Nhạc nói ngọt: "Con đi ra ngoài với mẹ, người ta đều cho rằng mẹ là chị gái của con đó. Thích Ngọc Tú cười, mắng: "Đứa nhãi ranh này càng nói càng kỳ cục.
Tuy cô nói như vậy, nhưng trên mặt lại tươi cười, không hề có vẻ gì là không vui.
880 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận