Mà Bảo Châu bọn họ cũng không cần lo lắng về nhà cửa. Vào rất nhiều năm về sau thì chuyện này là hoàn toàn không có khả năng, nhưng lúc này phòng ốc vô cùng hiếm lại liên tục có thanh niên trí thức trở về, vậy cho nên tình hình không phải lúc nào cũng tốt.
Thật sự là có người to gan cạy cửa nhà trống để vào ở.
Vốn dĩ hiện tại có rất nhiều nhà rõ ràng đã trả lại cho chủ nhà rồi, nhưng người ở bên trong cứ sống chết đuổi không chịu đi, nguyên nhân là bởi vì hiện tại nhà ở hiếm vô cùng.
Nếu nhà Bảo Châu để không, thật sự có vấn đề thì chủ nhiệm Tiết cũng có thể hỗ trợ nhưng để tự mình xử lý thì cô vẫn hy vọng sẽ không làm phiền tới người khác.
Mà chuyện này đối với Chiêu Đệ mà nói cũng là chuyện tốt.
Ví dụ như Chiêu Đệ thuê hai căn phòng chính bên kia, một tháng mười lăm đồng tiền, chủ nhà thấy chị em cô ấy buôn bán có tiền, lập tức đòi tăng lên hai mươi lăm.
Như vậy quả thật là quá nhiều, không thích hợp cho sinh viên vừa học vừa làm như chị em Chiêu Đệ.
Ngay lúc này Chiêu Đệ mới hiểu được vì sao lúc ấy chủ nhà không chịu lập tức ký hợp đồng một năm, mà muốn mỗi tháng giao tiền thuê nhà như vậy.
Tuy Chiêu Đệ trọng sinh không dễ dàng nhưng làm cái gì cũng đều rất thuận lợi. Người cũng trở nên tự tin hơn, nhưng thật không ngờ còn chưa khôn khéo bằng bác gái.
Đầu tháng 7 cô ấy đã thuê nhà, lúc ấy còn chưa nghỉ nhưng hiện tại ra bên ngoài có ít người cho thuê, cho nên Chiêu Đệ phải sớm tìm nhà, nếu tìm được rồi thì cũng phải nhanh chóng ký hợp đồng, lúc chưa nghỉ thì cô ấy chỉ ở cuối tuần, ngày thường cũng chỉ để hàng hóa.
Sau khi nghỉ hè mới dọn vào ở.
Mà Lý Kiến Kỳ cũng giống như vậy.
Bọn họ đều ký hợp đồng hàng tháng, cứ mỗi cuối tháng sẽ đem tiền thuê nhà đến giao cho chủ nhà.
Hiện tại chủ nhà muốn tăng giá nên đã báo trước cho bọn họ mười ngày, dường như chủ nhà đã nắm rõ bọn họ là học sinh từ nơi khác tới không quen thuộc với nơi này, không có biện pháp, thời gian ngắn như vậy sẽ tìm không được nhà khác cho nên vô cùng đắc ý. Tăng giá cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Chiêu Đệ cũng không biết, tại sao người này lại biết bọn họ kiếm được tiền, sau khi nghĩ lại thì hoảng hốt, có một lần, cô ấy cảm giác có người đi theo mình, quay đầu lại chỉ nhìn thấy chủ nhà, lúc ấy chủ nhà nói chỉ là tình cờ gặp nhau.
Bây giờ suy nghĩ một chút, sao cứ cảm thấy người này là cố ý đi theo mình vậy chứ?
Nghĩ như vậy Chiêu Đệ cảm thấy hết sức ghê tởm.
Người này là lén lút đi theo mình, xác định mình buôn bán tốt, kiếm được không ít tiền thế nên lập tức đòi tăng tiền thuê nhà lên hai mươi lăm đồng. Vốn dĩ cô ấy và Lý Kiến Kỳ đều trả tiền thuê nhà là mười lăm đồng. Chỉ là lần này Lý Kiến Kỳ bị đòi tăng tới hai mươi đồng tiền.
Có thể thấy được họ còn có được 'sự đối đãi khác biệt như vậy.
Lần này Chiêu Đệ và Bảo Châu thỏa thuận sau đó quyết định chuyển nhà, hiện tại cô ấy thuê của Bảo Châu hai phòng, mỗi tháng 10 đồng tiền. Lý Kiến Kỳ thuê một phòng là 5 đồng tiền.
Bọn họ không chỉ được giá rẻ mà điều kiện bên này cũng tốt hơn rất nhiều.
Ở bên kia, bọn họ phải ra giếng gánh nước nhưng hiện tại thì không cần nữa rồi.
Bên này có nước máy, tuy cũng có giếng, nhưng về vấn đề này thì cũng xem như tiện hơn. Hơn nữa, chỗ bên này rộng rãi, vị trí cũng tốt, dù sao Chiêu Đệ cảm thấy như vậy rất đáng giá.
Đúng lúc cuối tháng, Chiêu Đệ cũng không quan tâm còn 4 - 5 ngày hay gì chỉ, trực tiếp chuyển nhà.
Bọn họ dọn đến đây vừa lúc kịp đến nhà ga đưa Thích Ngọc Tú về, hai mẹ con họ cùng trở về nên đồ đạc trên tay cũng không ít.
Lý Kiến Kỳ luôn miệng nói: "Thím Tú, lần này thím tới thủ đô cũng quá mệt mỏi rồi, thím trở về hãy nghỉ ngơi một thời gian nhé ạ Lại nói: "Chuyện ở thủ đô thím cứ yên tâm, bọn cháu ở đây cũng không làm hư hỏng nhà của thím đâu"
Dường như lại nghĩ đến cái gì đó, nói: "Thím cũng không cần lo lắng cho Bảo Châu, con sẽ giúp thím trông chừng em ấy, con sẽ không để em ấy phải chịu uất ức"
Thích Ngọc Tú cười nói: "Cháu như thế khác gì ông cụ non đâu, đúng là lải nhải nhiều thật mà. Lý Kiến Kỳ mỉm cười, nói: "Tóm lại là thín cứ yên tâm Thích Ngọc Tú: "Được rồi, tiện thể cháu có muốn nhắn gì cho mẹ cháu không?"
Lý Kiến Kỳ lắc đầu: "Không cần đâu ạ, cháu sẽ viết thư về nhà"
Chiêu Đệ nhìn Lý Kiến Kỳ, lại nhìn bác gái cả của mình, ánh mắt lóe lên, ngay sau đó ho khan một tiếng, nói: "Bác cả, cháu cũng sẽ giúp đỡ chăm sóc Bảo Châu, dì cũng không cần mang tin gì về cho nhà cháu......"
Bảo Nhạc: "....."
Cũng không có ai cần nhờ giúp gì.
Mọi người hàn huyên trò chuyện, Bảo Châu lại mua ít đồ ăn vặt đưa cho bọn họ, nói: "Mẹ hãy cầm lấy để ăn trên đường đi.
Thích Ngọc Tú gật đầu, nhéo mặt cô một cái, nói: "Con nhớ giữ gìn sức khỏe.
Bảo Châu nhẹ nhàng ôm lấy mẹ, dạ một tiếng thật lớn, khẽ nói: "Con biết rồi ạ.
1079 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận