Bảo Châu nhướng mày, nhẹ nhàng hừ một tiếng, nói thẳng: "Chỉ là hoàn cảnh mỗi người đều không giống nhau"
Bảo Sơn mỉm cười: "Anh có thể lựa chọn không dựa vào hoàn cảnh, hơn nữa anh cũng có biên kịch, vẫn có thể điều chỉnh cho thích hợp.
Bảo Châu: "Để em suy xét lại một chút, anh khuyến khích em phát triển trên nhiều phương diện, đến cuối cùng là vì muốn tốt cho em hay là vì bản thân anh thế?" Đuôi lông mày Bảo Châu hếch lên cao, sắc mặt vô cùng trào phúng).
[Chú thích: ( ) Trào phúng: có tác dụng gây cười để châm biếm, phê phán.] Bảo Sơn nghiêm túc: "Anh muốn chúng ta cùng nhau chiến thắng, anh thừa nhận anh nói những lời này là có tâm tư riêng, nhưng anh cũng đã cẩn thận suy xét đến tình hình nhà xuất bản của em rồi mới nói như vậy, nếu như tổn hại đến ích lợi của em, anh tuyệt đối sẽ không làm"
Tuy tình cảm của bọn họ rất tốt nhưng hai người đều là người lý trí, anh em ruột còn phải tính toán cẩn thận đến vậy cơ mà.
Bảo Châu: "Vậy được rồi, em sẽ xem xét lời đề nghị của anh thật nghiêm túc.
"Vừa rồi là suy xét, hiện tại là nghiêm túc xem xét, xem ra Bảo Châu của chúng ta là thật sự để tâm rồi. Bảo Sơn cúi đầu nhìn cô rồi ánh mắt lại luyến tiếc nhìn đi nơi khác. Nhưng Bảo Châu chỉ giương mắt nói: "Em cũng không phải là kẻ ngốc mà"
Bảo Sơn không nhịn được liền đưa tay lên xoa đầu cô, Bảo Châu lập tức nghiêng đầu để né tránh.
Cô bĩu môi hỏi: "Anh đang làm gì thế?"
Bảo Sơn bật cười: "Em né tránh làm gì, dù sao anh cũng không làm gì em mà Bảo Châu: "Anh sẽ phá hư kiểu tóc của em.
Cô nói: "Em đã hơn hai mươi tuổi rồi, anh cũng nên chú ý hành vi của anh một chút đi.
"Chỉ là trước nay anh không cảm thấy mình là người ngoài." Bảo Sơn nhìn chằm chằm Bảo Châu, Bảo Châu bị anh nhìn như thế mà đỏ mặt, cô ho khan một tiếng, ánh mắt né tránh, nói: "Anh nói chuyện thì cứ nói chuyện đi, anh làm thế là có ý gì?"
Cô xoay người muốn rời đi, Bảo Sơn lập tức giữ cô lại.
Bảo Châu a lên một tiếng.
Bảo Sơn bình tĩnh nhìn cô, ngay tức khắc bọn họ dường như đang quay trở lại mấy năm về trước, khi anh nói anh muốn được cùng cô ở bên nhau, rõ ràng bầu không khí không giống, địa điểm cũng không giống, nhưng cảm giác của bọn họ thì vẫn như vậy.
Hai người đối diện nhau, Bảo Châu dùng sức rút tay mình ra, nói: "Anh mau tránh ra đi, em muốn đến văn phòng xem thử nhường cho anh một tiết, anh giúp em giảng qua một chút.
Bảo Sơn nhìn dáng vẻ như gần như xa của Bảo Châu, anh nhịn không được mà thấp giọng bật cười.
Anh phát hiện ra mấy ngày nay bản thân anh còn cười nhiều hơn so với một năm ở bên kia.
"Bảo Châu, có phải em đang rất khẩn trương không?"
Bảo Châu lập tức kêu quát: "Làm gì có chứ! Em rất ổn, em không hề khẩn trương chút nào.
Giọng điệu của Bảo Sơn vô cùng ảo diệu: "Ý em.... là sao?"
Bảo Châu: "Đương nhiên là không rồi.
Hai người cùng nhau đi ra cửa, tuy Bảo Sơn đã đi rất nhiều năm, nhưng cũng coi như là một người nổi tiếng ở trường học bọn họ rồi.
Chưa từng gặp qua thì cũng đã nghe qua danh tiếng của người này rồi, dù sao thì nhà bọn họ còn quyên góp cho trường học không ít tiền. Hiện tại cái thư viện lớn ở trường cũng nhờ vậy mà có được.
Phần lớn người ở đây và Bảo Sơn chưa từng gặp nhau lần nào, nhưng cũng có mấy người là bạn học cũ năm xưa, ví dụ như Vương Bằng ở lớp bọn họ, bây giờ đang làm giáo viên ở chỗ Bảo Châu. Cậu ấy và Bảo Sơn chính là bạn ở cùng phòng ngủ, bây giờ bất chợt gặp nhau, cả hai thật sự có chút kích động.
Nghe nói Bảo Sơn sẽ công khai giảng một tiết cho học sinh của bọn họ, Vương Bằng giơ tay: "Tôi có thể đến dự thính được không?"
"Đương nhiên là được rồi"
Bảo Sơn suy nghĩ rồi nói: "Thật sự là anh cảm thấy anh không có cái gì để giảng cả, chi bằng hãy để Ellen giảng thử một tiết đi. Anh thấy như vậy hiệu quả sẽ càng tốt hơn.
Dù sao thì Ellen cũng là người nước ngoài.
Bảo Châu: "Cũng đúng, vậy mọi người đều tới dự thính đi. Không ấy sau khi chúng ta về quê rồi quay lại thì tiến hành luôn có được không?"
Bảo Sơn: "Được thôi" Thật ra bọn họ cũng đều biết là giảng một tiết cũng không mang lại hiệu quả gì, nhưng mà biết đâu được nhờ vậy mà có thể tăng thêm sự tự tin cho mấy đứa nhỏ trong chuyện học tập thì sao, Bảo Châu cảm thấy được vậy cũng khá tốt.
"Vậy cứ quyết định như thế nhé. Bảo Châu nói: "30 phút nữa chúng ta mở cuộc họp nhé. Trước khi đi cô muốn sắp xếp lại rất nhiều chuyện, thấy công việc của Bảo Châu bắt đầu trở nên bận rộn, Bảo Sơn chỉ đứng sang một bên rồi mỉm cười nhìn Bảo Châu. Trong số những người này, người quen thuộc với Bảo Sơn nhất chính là Vương Bằng, dù sao cũng là bạn ở cùng phòng ngủ, tuy nhiên bây giờ Vương Bằng nhìn Bảo Sơn chỉ cảm thấy hoàn toàn xa lạ.
1070 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận