Những chuyện năm đó, tám phần là cô ta nghe Văn Tử kể, điều này làm cho Thích Ngọc Tú một lời khó nói hết.
Cô ấy nói: "Loại người không quan trọng như thế mẹ sẽ không cần giữ thể diện cho cô ta."
Bảo Châu gật đầu, nói: "Có cần phải nói với dì cả không ạ?"
Thích Ngọc Tú: "Chuyện này thì không cần cũng không phải là chuyện gì lớn.
Chị cả cô ấy vốn dĩ không thích đứa con dâu này, nếu biết được chắc chắn sẽ nổi giận.
Cô ấy nhanh chóng thay đổi đề tài, nói: "Không phải các con dự định mở trường luyện thi sao, tính toán đến đâu rồi? Chuyện tiền nong các con không cần phải lo lắng, mẹ có đủ để giúp các con mở lớp đây?
Bảo Châu: "Con biết rồi, về vấn đề tài chính nhất định là con sẽ lấy từ chỗ mę rồi"
Từ nhỏ đến lớn, nhà bọn họ đều không có bí mật nào lớn, có chuyện gì thì cả nhà cũng đều bàn bạc thảo luận cùng nhau cho nên Bảo Châu cũng không có tư tưởng nhất định phải tự mình kiếm đồng tiền đầu tiên, làm vậy để làm cái gì!
Đó không phải là tính cách của Bảo Châu.
Nếu cô ấy phải dùng thời gian một năm đi thu đồ ăn hoặc đi bán đồ vật tích góp tiền mới bắt đầu mở trường luyện thi, vậy thì cô sẵn lòng ngay từ đầu lấy tiền của mẹ.
Vốn dĩ chính là người một nhà, hà tất gì vì chút hiếu thắng mà làm chậm trễ thời gian.
Đấy không phải cách làm bình thường vào lúc này.
Càng không phải là tính cách của Bảo Châu.
Bảo Châu: "Mẹ ơi, lần này bọn con trở về là đã có tính toán, con đã viết một bảng kế hoạch. Đợi cơm nước xong rồi con sẽ đưa cho mẹ xem.
Thích Ngọc Tú gật đầu, cô ấy nói: "Tốt lắm, tốt nhất là con nên chọn địa điểm gần trường học. Cho dù sau này lớp học bổ túc của con không thành công, chúng ta cũng không bị lỗ. Tóm lại có nhà ở thủ đô thì không phải lo lắng nhiều"
Bảo Châu bật cười, nói: "Mẹ, mẹ mà không canh chừng con cẩn thận là con sẽ làm bừa đó.
Thích Ngọc Tú nhìn cô mà dựng hết cả tóc gáy, gật đầu: "Mẹ tin con sẽ làm tốt nhất.
Bảo Châu lập tức cười tủm tỉm, đuôi mắt cong cong.
Thích Ngọc Tú không biết chuyện gây dựng sự nghiệp này có thích hợp với con gái mình hay không, nhưng cô ấy cảm thấy hoàn toàn có thể thử một lần.
Bảo Nhạc nhìn mẹ, lại nhìn anh chị, nói: "Chị, em để chị đi trước hai trăm mét, sau này em nhất định sẽ đuổi kịp chị"
Bảo Châu chống nạnh nói: "Tốt thôi, để chị xem em lợi hại bao nhiêu Bảo Nhạc: "Đương nhiên em có thể làm được.
Cái nhà này tất cả mọi người đều rất tự tin.
Bảo Châu: "Trước tiên em nói thử xem, em thi cấp ba như thế nào rồi, mấy ngày rồi sao vẫn chưa có thành tích?"
Bảo Nhạc gật đầu: "Chắc cũng nhanh có thôi"
Đúng là cũng nhanh thôi, Bảo Nhạc đoán cũng không lâu, ngày hôm sau, lãnh đạo thành phố và lãnh đạo trong huyện đã đến, cũng may lúc này bọn họ đã quen đường quen nẻo, lần trước không biết đường lên núi, nhưng lúc này đã khác.
Bọn họ thật sự không rõ rốt cuộc nhà này may mắn đến cỡ nào, sao lại có thể may mắn như vậy. Con trai lớn thi đại học trở thành Trạng Nguyên khoa học tự nhiên của tỉnh.
Con gái thứ hai thi đại học trở thành Trạng Nguyên xã hội của tỉnh.
Con trai út thi cấp ba đứng nhất toàn thị. Đây là do không có thi trong phạm vi toàn tỉnh, nếu có nhiều khả năng cũng có thể đứng nhất.
Tóm lại cả nhà này đều là học bá ([Chú thích: () người chăm chỉ học nên được điểm cao. Bọn họ còn trông cậy vào Bảo Nhạc tiếp tục làm rạng danh trường học, đương nhiên sẽ rồng rắn kéo nhau lên núi.
Lúc này lại kéo theo không ít người trong thôn vây quanh nhìn ngó. Muốn hỏi cái này một câu, muốn hỏi cái kia một câu, trò chuyện khí thế ngất trời.
Tuy nhiên, mọi người đều cảm thấy nhà này đều học tập thật giỏi, chắc chắn là do di truyền.
Nhớ năm đó, lúc Điền Đại đi học ở ban xoá nạn mù chữ cũng rất hiếu học, không chỉ như thế còn nổi lên cho mình một cái tên khoa học, đó là Điền Tư Duy.
Còn có Thích Ngọc Tú cũng là người học ở ban xoá nạn mù chữ như bao người khác, thế mà cái chữ nào cũng biết, tính toán cũng không tệ.
Có thể thấy được nhà bọn họ đều là những người có đầu óc thông minh cho nên con cái mới có đầu óc thông minh.
Lúc này mọi người cũng không còn nói Bảo Sơn chỉ là được nhận nuôi, dù sao cũng cảm thấy đây là di truyền.
Bảo Châu: "
Những người này thật sự thần kỳ quá.
Em trai mình thi được thành tích tốt như vậy, người làm chị như cô cũng rất vui.
Mỗi người bọn họ đều cố gắng nỗ lực, gia đình này thật là có phúc!
Bảo Châu vô cùng kiêu ngạo: "Nhà của chúng ta như vậy mà không lấy được hạng nhất thì thật là ngại"
Mọi người:
Cô cũng thật là phách lối quá đi!
Bảo Nhạc giành được hạng nhất, chuyện này đã gây chấn động khắp cả thôn nhưng không có quá mức "điên cuồng"
Rốt cuộc bọn họ đều cho rằng, học giỏi không phải là quan trọng nhất, có thể kiếm được tiền mới là quan trọng nhất.
Bảo Sơn và Bảo Châu là Trạng Nguyên đó thì thế nào, không phải còn không thể kiếm tiền như Lý Kiến Kỳ và Điền Chiêu Đệ sao?
1095 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận