Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 794: Chương 794

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Bảo Châu: "Được thôi."
Cô lật xem tài liệu Đinh Lan đặt lên bàn, phát hiện người này đúng thật là có điểm nổi bật, nói: "Được rồi để tôi kêu Bảo Nhạc mời người về đây?
Đinh Lan cẩn thận: "Mời mà không chuẩn là những người khác cướp mất đó nha, tài nguyên chính là tôi cung cấp, nếu ai dám hớt tay trên trắng trợn thì tôi sẽ tính sổ với người đó.
Bảo Châu phụt cười, nói: "Với cái lý lịch này của cô ấy, nếu có thể tới lĩnh vực của cậu là thích hợp nhất, người khác sẽ không cướp được đâu.
Đinh Lan lẩm bẩm: "Dù vậy thì cũng rất khó nói"
Đinh Lan báo cáo xong đứng dậy, chuẩn bị rời đi thì đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, lặng lẽ cười ha ha, nói: "Lão đại à, có phải cậu Lôi sắp trở về tiếp rồi không?"
Bảo Châu nhướng mày: "Nếu vậy thì sao hả?"
Đinh Lan lập tức nói: "Tôi phải tính trước một chút thời gian rảnh cho mình, cố gắng sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa cái đã, bằng không người yêu của cậu vừa đi, cậu lại gom một đống việc vào, chúng ta phải bận rộn chết đi được, tôi không được chia một chút thời gian sao?"
Bảo Châu: "Ngày kia anh ấy về đến đây, bọn tôi sẽ đi du lịch ở Lư Sơn Đinh Lan: "A!"
Cô ấy lập tức nghĩ tới bộ phim Lư Sơn, chắp tay trước ngực: "Thật là lãng mạn quá đi!"
Bảo Châu: "Cậu muốn đi cùng sao?"
Đinh Lan nhìn Bảo Châu giống như gặp phải quỷ, không biết tại sao cô có thể nói ra mấy lời phát rồ như vậy, chuyện này có thể hỏi là hỏi vậy sao?
Chắc chắn là không thể nào được rồi.
Cô ấy lập tức nói: "Tạm biệt!"
Nói xong thì vội chạy vèo ra cửa.
Ra khỏi cửa, Đinh Lan lắc đầu cười cảm thán, nhớ năm đó cô ấy cũng có chút ý tứ với Điền Bảo Sơn, sau này anh hoàn toàn trở thành Lôi Khải Uẩn, thật ra cô ấy cảm thấy rất may mắn vì lúc trước cô ấy đã không biểu đạt tâm ý, bằng không nhất định sẽ rất xấu hổ.
-...... Cô ấy thấy Không phải cô ấy sợ ảnh hưởng đến công việc, mà là do con người Lôi Khải Uẩn ngay lúc này có sự khác biệt quá lớn, trong lòng cảm thấy bọn họ không phải cùng một loại người.
Hơn nữa người này bây giờ cũng trở nên lạnh hơn cả băng.
Bảo Châu nói Lôi Khải Uẩn hiện tại đã trở thành người rất thích cười nhưng Đinh Lan lại không cảm thấy như vậy, làm gì có chuyện thích cười chứ, rõ ràng chỉ càng lạnh lùng hơn trước, đại khái là chỉ có ở trước mặt Bảo Châu mới thích cười, đúng là giống như một tên ngốc. Còn những khoảng thời gian khác thì dáng vẻ chẳng khác nào là một con khỉ khôn khéo. Điền Bảo Châu không giấu giếm chuyện mình hẹn hò yêu đương cho nên bọn họ cũng đều biết bạn trai của cô là Lôi Khải Uẩn. Như vậy biết nói như thế nào đây? Lúc vừa mới nghe còn cảm thấy có chút kỳ quái nhưng mà hình như cũng không phải chuyện gì lạ.
Rốt cuộc bọn họ có cơ sở để nảy sinh tình cảm, sau nhiều năm xa cách đã gặp lại nhau, để có thể tiến triển đến một mối quan hệ mới cũng rất khó.
Đương nhiên rồi, chuyện này đối với cô ấy đâu có quan hệ gì, cô ấy nhún vai rồi vội xoay người đi.
Ông trời phù hộ cho cô phải đem được Lâm Tiếu Tiếu tới đây.
Thời tiết đang ở giữa tháng 8, ánh mặt trời nóng rát chiếu trên mặt đất, mặt đất cũng tăng thêm vài độ.
12 giờ trưa là thời điểm nóng nhất trong ngày, một con chó hoang cũng phải lười biếng nằm ở góc tường, rõ ràng là không muốn động đậy.
"Két... kít kít......" Có thứ gì đó cọ xát xuống mặt đất phát ra âm thanh chói tai khiến cho con chó hoang lười biếng cũng phải đứng dậy, đổi một góc khác rồi tiếp tục nằm xuống.
Lâm Tiếu Tiếu đổ mồ hôi như mưa, cô kéo cái rương lớn hướng đến bờ biển, nhìn thấy ngay cå con chó cũng không muốn động đậy chút nào, cô ấy thật sự cảm thấy thời buổi này con người còn không thể làm chuyện tùy ý như con chó.
Cuối cùng cô ấy cũng đi tới bờ biển, bờ biển không có người nào cả, cô ấy nâng đồng hồ lên xem, bây giờ là 12 giờ 28 phút.
"Thịch thịch thịch" âm thanh từ thuyền đánh cá truyền đến, Lâm Tiếu Tiếu nhìn qua, thuyền đánh cá này giống như một cái máy kéo, nó phát ra âm thanh ầm ầm kịch liệt.
12 giờ 30 phút, thuyền đánh cá tiến vài bờ, một anh trai da đen đứng trên thuyền đánh cá, tạo cho người khác cảm giác đây là một con người rắn rỏi, chỉ là mở miệng có chút khiến người ta không hài lòng: "Em gái nho nhỏ à, có phải là em đang đứng chờ tôi không?" Giọng điệu thật lớn.
Lâm Tiếu Tiếu:
Anh trai không hài lòng khi cô ấy im lặng, lại hỏi: "Em không phải là em gái nho nhỏ sao?"
Lâm Tiếu Tiếu: "Tôi là Lâm Tiếu Tiếu"
"Tôi là người tới đón em, tôi tên Tiểu Hắc, mau lên thuyền đi" Anh trai nhe răng: "Để tôi giúp em lấy hành lý"
1042 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận