Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 771: Chương 771

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Bảo Sơn nhìn người bán hàng viết giấy bán, đột nhiên hỏi: "Chị nói còn có hai cái thôi đúng không?"
Người bán hàng: "Đúng vậy"
Bảo Sơn: "Chúng tôi sẽ lấy hết hai cái, chị tiện viết giấy luôn đi"
Người bán hàng: "Gì... Cái gì... Anh vừa nói cái gì cơ ạ? ?? ??"
Bảo Sơn: "Chúng tôi sẽ lấy luôn cái còn lại.
Anh lặp lại lần nữa, sau đó nói với Bảo Châu: "Chúng ta lấy thêm một cái nữa để cho nhà dì cả"
Bảo Châu gật đầu, nói: "Được ạ.
Thích Đại Bảo tỏ ra hâm mộ, nhưng cũng không hỏi vì sao nhà mình lại không có.
Khi hắn còn nhỏ đã từng nghe người trong nhà nói với nhau, cha mẹ hắn đều oán giận nói bác cả và cô cả thật là bất công, họ chỉ biết đối tốt với cô hai, những lời này hắn đều nhớ rõ.
Vậy nên hiện tại cô hai đối xử tốt lại với bọn họ thì cũng là chuyện đương nhiên mà thôi.
"Mọi người thật sự... đang nói lấy hết cả hai cái sao ạ? ?"
Người bán hàng mở to hai mắt, luôn miệng hỏi đi hỏi lại để xác nhận.
Bảo Sơn gật đầu, Bảo Châu cười hì hì, nói: "Chị ơi, chúng tôi mua luôn hai cái, không thể thương lượng với lãnh đạo của mọi người chuyển hàng đến cho chúng tôi sao? Chỉ chuyển một cái thôi cũng được."
Người bán hàng tạm dừng trong thời gian ngắn ngủi, rồi lập tức nói: "Mọi người chờ tôi một chút, tôi đi hỏi thử xem sao"
Cô ấy nhờ người ở quầy bên cạnh trông giúp, còn mình thì nhanh chóng chạy tới văn phòng, chỉ trong chốc lát, cô ấy dẫn theo một chú trung niên đầu hói đến đây, người đàn ông trung niên mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn, tươi cười vô cùng xán lạn: "Chào mọi người, tôi là giám đốc Điền ở Cung Tiêu Xã, có phải mọi người dự định mua hai cái TV màu và yêu cầu được chuyển hàng đến tận nhà đúng không ạ? À...... Sao tôi cứ cảm thấy mọi người có chút quen quen thế nhỉ?"
Bảo Sơn, Bảo Châu và Bảo Nhạc: "? ??"
"Chắc là chúng ta chưa gặp nhau bao giờ đâu nhỉ?"
Giám đốc Điền: "Không thể nào nhớ ra được... thật sự là tôi cũng không nhớ rõ nữa... Nhưng mà không biết mọi người muốn vận chuyển TV tới đâu nhỉ?"
Bảo Sơn: "Chúng tôi sẽ trực tiếp mang một cái đi, một cái còn lại tôi muốn hai người giúp tôi đưa xuống dưới hương trấn, địa chỉ là......"
"Cái địa chỉ này sao? Mọi người là muốn đưa đến nhà lão Đường sao?" Giám đốc Điền gõ đầu, nói:
"À ơn giời ơi, tôi nhớ ra rồi, mọi người có phải là họ hàng thân thích bên nhà lão Đường không?"
Bảo Châu: "? ??"
Rất nhanh sau đó, cô mỉm cười: "À đúng là như vậy, đúng rồi ạ, mọi người đều làm việc ở Cung Tiêu Xã."
Giám đốc Điền càng tươi cười xán lạn hơn nữa: "Ở nhà hắn tôi đã thấy qua ảnh chụp chung của mọi người, thế nên tôi mới nói là quen mắt. Chỉ cần chuyển một cái thôi có đúng không, việc đó đương nhiên là được rồi, không có chút vấn đề nào cả. Chiều nay chúng tôi có xe chạy đến công xã, tôi sẽ chuyển đến đó cho mọi người"
Sau đó mấy người bọn họ chỉ nói chuyện với nhau vài câu ngắn ngủi, Bảo Sơn chủ động cầm hóa đơn trả tiền.
Bảo Châu: "Để em trả cho Bảo Sơn đè tay cô rồi đoạt lại hóa đơn, nói: "Em tranh giành trả tiền với anh làm gì cơ chứ?"
Bảo Châu cắn cắn môi, Bảo Sơn nhìn đôi mắt to của cô, nói: "Nếu em còn như vậy anh sẽ rất không hài lòng đó. Bảo Châu bật cười, nói: "Anh không phải là người như vậy mà"
Bảo Sơn và Bảo Châu cùng đi thanh toán hoá đơn cho bọn họ, lúc này Bảo Nhạc và Thích Đại Bảo đã cùng giám đốc Điền nói chuyện đến khí thế ngất trời.
Bảo Châu: "Thật đúng là không thể hiểu nổi bọn họ mà"
Hai người đi thanh toán xong thì ở bên kia đã bắt đầu cho đóng hàng vào thùng, bọn họ còn chưa kịp dặn dò gì nhiều, Bảo Sơn và Bảo Châu sau đó cùng đi xuống lầu, Bảo Nhạc và Thích Đại Bảo nâng cái thùng lên xe, Bảo Nhạc nói: "Rõ ràng em là một người dùng đầu óc, làm sao có thể lại cùng đẳng cấp với anh được chứ"
Thích Đại Bảo: "Ha ha ha."
Khó khăn lắm Bảo Sơn và Bảo Châu mới trở về một chuyến, đương nhiên là muốn mua nhiều đồ một chút. Đặc biệt là cậu cả, bọn họ gần như lâu rồi không có qua lại, vài năm trước bọn họ cũng không dám gửi quá nhiều đồ đến Tứ Xuyên, dù sao cũng không thể nói rõ lai lịch những món đồ đó.
Nhưng cậu cả lại không ít lần giúp đỡ bọn họ, không nói đến những chuyện khác thì mấy năm nay cậu cả của cô vẫn luôn giúp bọn họ tích góp tem rồi gửi đến cho bọn họ không ít, bọn họ nhờ thông qua Khương Việt mới có thể đổi đống tem đó thành thỏi vàng, những công ơn này gia đình họ đều ghi tạc trong lòng.
Bảo Châu: "Nhà cậu có nhiều trẻ con, chúng ta có thể mua thêm ít sữa bột gì đó"
Bảo Châu không thích uống sữa mạch nha, đương nhiên cũng không nghĩ đến, nhưng Thích Đại Bảo ở bên cạnh lại đưa ra đề nghị: "Sữa mạch nha, sữa mạch nha ngon lắm đó"
Bảo Châu: "Cũng được thôi ạ, chúng ta đều mua mỗi thứ một ít.
1062 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận