Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 514: Chương 514

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Mà trước nay cô con dâu thứ hai nhà họ Điền cũng không phải là cái đèn cạn dầu, vừa khắc nghiệt vừa ích kỷ, cho nên tình hình hiện tại là điều không thể tránh khỏi.
Thậm chí, cô ấy còn cảm thấy mình không sinh được thêm con trai là do cô em dâu thứ ba giở trò quỷ, tóm lại, chuyện nhà họ giống như một cuộn chỉ rối.
Mà lần nào bọn họ gây náo loạn cũng có một chuyện quan trọng khác nhau, Chiêu Đệ học cấp hai và thi đậu cấp ba, trong nhà có rất nhiều con, nhưng chỉ có duy nhất Chiêu Đệ thi đậu.
Điền Cẩu Tử, Nữu Tử và Phán Đệ đã nghỉ học từ lâu rồi. Còn Chiêu Đệ mặc dù học cấp hai rồi thi đậu cấp ba nhưng cũng không phải là xuất sắc.
Con dâu thứ hai nhà họ Điền không hài lòng một chuyện đó là Chiêu Đệ đi học, không phải dùng tiền trong nhà sao? Mặc dù mỗi năm Chiêu Đệ đều phải viết một tờ giấy nợ, nhưng như vậy cũng không thể làm dịu đi lửa giận trong lòng cô con dâu thứ hai.
Chỉ là từ khi Chiêu Đệ học cấp ba, hai vợ chồng già càng không đề cập tới vấn đề ra riêng, bọn họ kiên quyết không tán thành chuyện gia đình phải phân chia.
Thật ra, mấy năm nay hai vợ chồng già nhìn thấy Bảo Nhạc không còn ốm yếu, đã sớm hối hận rồi, bà Điền muốn nối lại tình xưa, thậm chí còn lén tìm Bảo Nhạc vài lần, nhưng Bảo Nhạc không phải là đứa ít nói như anh cả Bảo Sơn, hay là đứa hay dỗi như Bảo Châu, thằng bé là người sống nội tâm, bà Điền không thể chiếm được bất cứ thứ gì từ chỗ thằng bé.
Bà Điền cố ý đến trường học tìm Bảo Nhạc, dự định lợi dụng dư luận để khiến Bảo Nhạc nhận lại người bà này.
Chỉ là không ngờ tới, Bảo Nhạc lại đem chuyện lúc xưa bọn họ đã làm, còn thêm mắm thêm muốinói cho tất cả mọi người đều biết. Muốn lấy hiếu đạo ép buộc người khác, vậy sao không nghĩ đến mấy năm nay, bản thân đứa cháu trai này phải chịu đựng những gì.
Làm người mà không tử tế thì cũng đừng mơ nhận lại được thứ gì.
Vài lần không đạt được mục đích, bà lão cũng đành từ bỏ.
Càng như vậy thì ông Điền và bà Điền càng cảm thấy không thể để gia đình con thứ hai và thứ ba ra riêng.
Đã nhiều năm nuôi dưỡng như vậy, bây giờ bọn nhỏ đều trưởng thành, đây là thời điểm có thể thu hoạch thành quả, bọn họ kiên quyết không muốn từ bỏ.
Đặc biệt là đứa cháu gái Chiêu Đệ này, rất có thể sẽ tìm được một người chồng có điều kiện tốt. Nếu không, sẽ giống như Bảo Châu và Bảo Nhạc bây giờ, tuyệt đối không quay trở lại.
Mấy năm trước, bà Điền còn từng nghĩ đến chuyện chờ Bảo Châu lớn lên, bà lập tức tìm bà mối rồi trực tiếp làm chủ.
Nhưng mà không ngờ tới, bà còn chưa kịp thực hiện thì những chuyện năm đó bà làm đã truyền khắp làng trên xóm dưới, làm gì có chuyện con cái ra riêng mà không cho bất cứ thứ gì, như vậy khác gì đuổi con trai và con dâu ra khỏi nhà.
Lại còn chiếm lấy phần lớn số tiền phúng điếu của con trai; con trai chết rồi còn muốn lấy lại sinh lễ năm xưa kết hôn; còn nói cháu trai không thể sống, cháu gái không đáng tiền, một xu cũng không cho cháu, còn viết giấy đoạn tuyệt quan hệ...
Những lời đồn đãi này tràn lan khắp nơi.
Những lời này hoàn toàn không sai!
Ông Điền và bà Điền tức giận không chịu được, còn vì chuyện này mà đi tìm đại đội trưởng. Đại đội trưởng rất lười quản những chuyện nhà nhỏ nhặt, có quản cũng không thể biến thành lương thực, việc vô nghĩa như vậy làm nhiều để làm gì?
Hơn nữa, chuyện này không phải do bọn họ tự chuốc lấy sao?
Nếu họ không đi tìm Bảo Nhạc, thì sao những việc này lại bị truyền ra?
Hôm nay họ đi tìm Bảo Nhạc muốn đón cháu trai về nhà, có phải ngày mai sẽ đi tìm Bảo Châu rồi cướp lấy quyền định đoạt hôn sự của cháu gái không? Tất cả đều có thể nhìn ra được.
Bao nhiêu năm trôi qua, nhưng đại đội trưởng càng ngày càng sáng suốt chứ không hồ đồ chút nào.
Ít nhất, ông nhìn ra hai vợ chồng già nhà họ Điền thật hồ đồ, cũng nhìn ra Thích Ngọc Tú thật sự không dễ chọc vào, cho nên ông chỉ khuyên một câu: "Sao các người không dừng lại đi? Chút suy nghĩ đó của các người, thật sự ai cũng có thể nhìn ra.
839 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận