Bảo Châu suy nghĩ một lát, cũng thấy có lý, mấy ngày nay giáo viên cũng đã nói rất nhiều, nhưng thật ra Bảo Châu cảm thấy đối với bài thi hôm nay không có tác dụng gì. Ngược lại là những điều tích lũy được thường ngày lại có tác dụng rất lớn.
Nghĩ như vậy là có thể cảm thấy bình thường trở lại.
Bảo Châu nghĩ như thế này, những người khác nghĩ như thế nào thì không biết được.
Tuy nhiên sau khi trở về, bọn họ đi thi đấu cũng bị yêu cầu kể về tình hình đi thi, nghe nói buổi sáng bọn họ ăn một cái trứng gà, thi xong ăn một cái màn thầu.
Có không ít người đều hâm mộ, nói rằng nếu lần sau có cơ hội nhất định phải đăng ký.
Thi thì cùng lắm chỉ mất mặt mà thôi, nhưng bọn họ lại được ăn trứng gà và màn thầu ngon như vậy.
Cho nên sức hấp dẫn của một cái giấy khen cũng không bằng một cái màn thầu. Thời gian 3 ngày trôi qua, mấy người đi tham gia thi đấu thật ra không có phản ứng gì quá lớn, còn đám người Ngụy Điềm Điềm thì lại vô cùng vội vàng, nóng lòng hết sức muốn biết thành tích của bọn họ như thế nào.
Đương nhiên đây là vì muốn chê cười người khác.
Mấy ngày nay, đám người Ngụy Điềm Điềm và Trần Hướng Hồng đều đang tức nghẹn, sợ chê cười người khác rồi cuối cùng bọn họ lại có kết quả cao.
Mặc dù bọn họ đều cảm thấy chuyện này hoàn toàn không có khả năng, sao có thể chứ! Kết quả giáo dục của huyện Hoài Sơn bọn họ, không thể so sánh với các huyện khác, nếu nói có được thành tích cao thì chính là khoác lác.
Nhưng mà bây giờ tạm thời không nói, đợi ổn định rồi lập tức cười nhạo một lần thật lớn. Chút tâm tư nhỏ nhen này của bọn họ, Bảo Châu có thể nhận thấy rõ.
Cho dù không giống Chiêu Đệ là một người trọng sinh thì cô cũng không phải là kẻ ngốc, hơn nữa cô đã xem TV rất nhiều!
Cái kịch bản này cũng dễ hiểu thôi mà.
Lại là ghen ghét muốn đạp đổ người khác đến vậy sao! ?
Vì vậy Ngụy Điềm Điềm và Trần Hướng Hồng nhảy nhót lung tung, Bảo Châu vẫn cứ nên làm gì thì làm cái nấy.
"Bảo Châu, thành tích của các cậu còn chưa có sao?"
"Đúng vậy, có phải là không có thành tích cao nên giáo viên ngại nói ra không"
Hai người này kẻ múa người hát.
Bảo Châu cúi đầu làm bài, không ngẩng đầu mà nói thẳng: "Cho dù thành tích thế nào thì giáo viên cũng sẽ nói.
"Ngụy Điềm Điềm, sao các cậu cứ như vậy thế? Các cậu cũng đâu có thi mà lại đi xía vô" Ngụy Điềm Điềm biện minh: "Tớ quan tâm Điền Bảo Châu một chút không được sao?"
"Ai mà tin cho được cơ chứ"
"Cậu nói như vậy cũng quá......"
Ngụy Điềm Điềm nổi giận: "Tại sao tớ không thể quan tâm bạn học? Chúng ta còn ở cùng nhau nữa"
Lúc này Bảo Châu đặt bút trên tay xuống, ngẩng đầu lên và nói: "Nếu quan tâm tớ như vậy chi bằng đi hỏi cô giáo Uông giúp tớ đi? Thật sự tớ cũng rất muốn biết.
Bảo Châu vừa nói vừa cười.
Ngụy Điềm Điềm:
Rõ ràng là không có ý định đi hỏi!
Bảo Châu chắp tay trước ngực, nói: "Không ngờ cậu lại quan tâm tớ như vậy, thật là tốt quá. Hãy mau đi hỏi đi"
Ngụy Điềm Điềm: "Ơ......"
Bảo Châu: "Đi đi kìa"
Giọng điệu cô đùa cợt, Ngụy Điềm Điềm lại nổi giận đùng đùng: "Tại sao tớ phải đi? Tớ cũng đâu có thi, cậu muốn biết thì tự đi hỏi đi Đôi mắt Bảo Châu tròn xoe, nói: "Là cậu nói quan tâm tớ mà"
Chiêu Đệ là người liên can, không nhịn được mà bật cười, Ngụy Điềm Điềm căn bản không phải là đối thủ của Bảo Châu. Bảo Châu căn bản không cần làm gì cũng có thể khiến Ngụy Điềm Điềm tức chết đi được.
Có thể thấy được con người không có năng lực gì lại còn thích lo chuyện bao đồng.
Bảo Châu nhìn bộ dạng muốn bốc hỏa của Ngụy Điềm Điềm, không biết tại sao lại thành ra như vậy.
Cô cũng không có ý xấu muốn làm người khác nổi giận.
Cô đưa tay vỗ vai Ngụy Điềm Điềm, nói: "Thôi được rồi, không đi thì không đi, đừng nóng giận nữa.
Con gái mà tức giận là mau già lắm đó.
Ngụy Điềm Điềm: "Cậu, cậu, cậu!"
Bảo Châu: "Vậy là được rồi.
Cô đưa tay chỉ trán Ngụy Điềm Điềm, nói: "Cậu xem, trán cậu có nếp nhăn rồi nè"
844 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận